Đợi mọi người rời đi, Nguyễn Nguyên Tư vội hỏi:
– Thành chủ, Lý Vân Tiêu này quả thật là người ngoài, nếu không đoạn truyền thừa của hắn, võ học tuyệt thế của thành Hồng Nguyệt sẽ lưu truyền ra ngoài a!
Khương Sở Nhiên ngưng giọng nói:
– Ngươi nói ta cũng biết. Không nói đến Lý Vân Tiêu này có thể trở thành người thành Hồng Nguyệt hay không. Nhưng công pháp yếu quyết trên vương tọa nhiều năm qua cũng chưa từng truyền thừa, hắn có thể đạt được cũng là chuyện tốt. Hơn nữa chúng ta có thể thông qua hắn làm khế cơ, tìm về tuyệt học thất truyền, nếu mạo muội cắt đứt vậy thì người được truyền thừa tiếp theo không biết phải tới năm tháng nào nữa.
Nguyễn Nguyên Tư ngây ngốc một chút, có chút không biết nói gì, hít một hơi liền yên lặng đứng ở một bên.
Trữ Khả Nguyệt ngược lại nghe được vế sau liền có chút lo lắng, nói:
– Tuyệt học này nếu cần thông qua vương tọa truyền thừa, vậy thì tất nhiên khó có thể truyền thụ. Nếu như Lý Vân Tiêu tập được, thành chủ định bảo hắn truyền thế nào đây?
Nguyễn Hồng Ngọc nói:
– Làm sao để hắn truyền thì muội tử cũng không cần lo lắng. Ta ngược lại rất hiếu kỳ, muội tử và người này có quan hệ thế nào? Vậy mà vì hắn lại phế bỏ đệ nhị trong Bát Tượng, không tiếc quyết liệt với Phong Hào Võ Đế, ha ha, phần khí phách này, khiến người khó có thể với tới ah.
Trữ Khả Nguyệt lạnh nhạt nói:
– Nếu truyền thế nào không quan trọng, vậy thì quan hệ giữa ta và hắn càng không quan trọng. Bất quá, nếu các ngươi chọn dùng sưu hồn chi pháp đọc lấy truyền thừa trong trí nhớ của hắn…, ha ha, vậy thì không thú vị rồi.
Khương Sở Nhiên nói:
– Nếu như hắn có thể sử dụng biện pháp của mình truyền thừa võ học, đó là không thể tốt hơn. Nếu không làm được…, vậy thì sưu hồn chính là cách tốt nhất. Tuy rằng nguy hiểm, nhưng chỉ cần khống chế cẩn thận, vẫn có thể tránh ảnh hưởng tới hắn mà.