– Cái gì? Đây là…
Đột nhiên Khương Sở Nhiên phát ra một tiếng kêu kinh hãi, khiến trong lòng Nguyễn Hồng Ngọc tim đập mạnh một cú, trượng phu của mình rất ít khi thất thố như thế, mặc dù là vừa rồi Nguyệt Quỹ biến hồng thì biểu hiện cũng thập phần bình tĩnh cơ mà.
Nàng theo ánh mắt trượng phu nhìn vào trong màn nước kia, chỉ thấy trên vương tọa chỗ Lý Vân Tiêu ngồi phát ra quang mang mãnh liệt, cùng sáu cái vương tọa khác sinh ra cộng minh, chậm rãi bay lrên không trung, tựa hồ hợp thành trận pháp nào đó, từng đạo hào quang hội tụ đến trên người Lý Vân Tiêu.
Nguyễn Hồng Ngọc cả kinh nói:
– Cái này, đây là cái gì?
Loại hiện tượng này nàng chưa bao giờ thấy qua.
Sắc mặt Khương Sở Nhiên thập phần ngưng trọng, trầm giọng nói:
– Truyền thừa võ kỹ, Lý Vân Tiêu này vậy mà khiến vương tọa truyền thừa võ kỹ, ta kháo, điều này sao có thể?
Hắn thân là một trong thất đại tông chủ cũng nhịn không được nữa mở miệng nói tục.
Nguyễn Hồng Ngọc sợ hãi nói:
– Võ kỹ trên vương tọa không phải đã sớm hỗn loạn, bị thành chủ vạn năm trước phong ấn rồi sao?
Khương Sở Nhiên ngưng giọng nói:
– Không sai. Nhưng vị thành chủ vạn năm trước phong ấn vương tọa kia lại khắc sâu võ đạo truyền thừa của mình lên phong ấn, qua nhiều năm như vậy cũng chưa từng có người cởi bỏ qua. Dần dà, tất cả mọi người cho rằng đó là chuyện hư ảo không tồn tại, không thể tưởng được dĩ nhiên là sự thật
– Võ kỹ truyền thừa…
Nguyễn Hồng Ngọc cũng kinh ngạc ngốc trệ ở đó, lời đồn này nàng tự nhiên cũng biết đến, vốn không cho rằng sinh thời mình có thể chứng kiến, nhưng giờ phút này…
Thần sắc trên mặt Khương Sở Nhiên ngưng trọng dị thường, trầm giọng nói:
– Thành chủ thành Hồng Nguyệt một đời kia được vinh dự là một đời mạnh nhất trong vạn năm qua, thứ mà ngay cả hắn cũng nhịn không được khắc xuống võ kỹ, tuyệt đối phi phàm, vô luận như thế nào thì Lý Vân Tiêu này cũng phải lưu lại.