Những cường giả kia còn có thể mở hai mắt ra, kinh hãi nhìn Quỷ Vương cực lớn ở trên không dưới kiếm quang bị kiếm quang chém thành hai người, năng lượng cầu màu đen kia cũng lập tức tan vỡ, đại lượng năng lượng màu đen bạo hướng bốn phía, vô số oan hồn lệ quỷ kêu thảm, phô thiên cái địa tuôn ra, lại bị cổ khí tức tang thương kia chôn vùi, trong thiên địa chỉ còn một mảnh tịch mịch.
Ngàn vạn quỷ hồn, vô số tàn phách, vậy mà dưới một kiếm này ở trong năm tháng bị trấn hồn ca siêu độ, dẫn hướng Lục Đạo chi Bỉ Ngạn, Thiên quốc mịt mù không thể biết kia.
Đông Môn Viễn đã sợ hãi không cách nào lên tiếng nữa rồi, há to mồm, khuôn mặt hoàn toàn chết lặng.
“Phanh”
Phệ Hồn Phiên trong tay hắn nổ bung ra, thân thể cũng như cán phiên màu xám kia, trong mấy đại khiếu tuôn ra lượng lớn huyết vụ, huy sái trên bầu trời.
Cả người như bóng da bị xì hơi, tinh khí thần hoàn toàn biến mất, thoáng cái uể oải xuống, gương mặt lập tức như già nua đi mấy trăm tuổi vậy, trở nên lờ mờ không ánh sáng.
Bá Thiên Hổ trong nội tâm kinh hãi, hoảng sợ nói:
– Viễn đại nhân, hắn vội vàng phi thân xuống, muốn tới cứu Đông Môn Viễn.
Chiến y màu vàng trên người Trữ Khả Nguyệt và bảo kiếm lập tức hóa thành từng chút kim mang ngưng tụ trước người nàng, ngưng tụ lại thành hình thái quyền trượng.
Nàng nhẹ nhàng bắt lấy Tuế Nguyệt Như Ca, đặt bên cạnh thân điểm một cái, toàn bộ không gian có chút chấn động thoáng một phát.
Bá Thiên Hổ bỗng nhiên phát ra một tiếng hét thảm, trước ngực như bị người trùng trùng điệp điệp nện xuống một búa, phun ra một búng máu rơi xuống dưới.
Lúc này tất cả mọi người mới nguyên một đám phục hồi tinh thần lại từ trạng thái mịt mờ kia, lộ ra sắc mặt trắng bệch. Trận chiến vừa rồi quá mức đáng sợ, quả thực không thể tưởng tượng nổi, bọn hắn hiện giờ vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, chỉ biết được kết quả — Trữ Khả Nguyệt thắng