Nguyễn Nguyên Tư cười khổ một tiếng, một thanh trường kiếm màu xanh lá lăng không mà ra, kiếm khí lóng lánh, hai tay của hắn đặt trên chuôi kiếm, cắm xuống mặt đất.
Một cổ kiếm khí lấy hắn làm trung tâm lan tràn trên cả vùng đất, bao lấy trọn cả Thanh Phong Minh Nguyệt Viên dưới kiếm mang của hắn, gạt hoàn toàn âm hàn chi khí ở bên ngoài ra.
Mọi người lúc này mới cảm thấy một tia ấm áp, trong lòng nhiệt huyết lại bành trướng không thôi, loại chiến đấu trình độ này cho tới bây giờ đều chỉ tồn tại trong các loại truyền thuyết, hôm nay có thể tận mắt nhìn thấy, chuyến này cũng không uổng.
– Muốn đi? Đi đến chân trời góc biển cũng phải chết
Đông Môn Viễn bị phẫn nộ chiếm cứ đầu óc, vô số oan hồn ác quỷ hóa thành từng đạo lưu quang, trùng kích mà đi
Trữ Khả Nguyệt theo tay khẽ vẫy, quyền trượng — Tuế Nguyệt Như Ca lập tức trở lại trong tay, nhẹ nhàng vung vẩy thoáng một phát, liền đánh tan hồn phách đầy trời
– Hừ, chỗ ta có hàng tỉ sinh hồn, ta xem ngươi đánh tới khi nào đây!
Đông Môn Viễn nhe răng cười không thôi, lại vẫy tay một cái, ác quỷ phô thiên cái địa từ trong Luyện Ngục tuôn ra, gào rú lao tới.
Trữ Khả Nguyệt nhíu mày lại, sinh ra một cổ lệ khí, lạnh giọng nói:
– Phệ Hồn Tông thật là một tông phái không nên tồn tại, phải giết bao nhiêu người mới có thể luyện thành cây phiên này chứ?
Tay phải nàng nắm chặt Tuế Nguyệt Như Ca, giơ lên cao cao, một đạo kim quang hiển hiện trên quyền trượng, lập tức biến hóa, kim mang chiếu rọi khắp toàn thân nàng vào trong.
Một đạo ngâm khẽ ưu thương vang lên, nói:
– Thử khứ kinh niên, ứng thị lương thần hảo cảnh hư thiết. Tiện túng hữu thiên chủng phong tình, canh dữ hà nhân thuyết.
Nháy mắt, quyền trượng biến mất, kim mang chói mắt kia đều hiển hiện trên người nàng, trên bóng hình xinh đẹp kia chớp động một kiện chiến y màu vàng như mang, dưới ánh trăng từ từ sinh huy, trong tay lại nắm một trường kiếm màu vàng, giống như Tiên Tử giữa tháng, Lăng Ba mà đến.