Tất cả cao thủ ẩn nấp trên bầu trời tâm thần đều đại chấn, Phệ Hồn Tộc vốn là tồn tại cực kỳ khiến người kiêng kị, Hồn Nô Kim Sắc càng khiến cho người vừa nghe đã sợ mất mật, không rét mà run
Trong tứ đại đẳng cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, không ít môn phái cũng đã có suy đoán, Hồn Nô Thiên cấp có thật sự tồn tại hay không, tranh luận này vẫn thật sự chưa có kết luận, bởi vì chưa từng có ai thấy Hoàng Phủ Bật ra tay cả.
Nhưng giờ phút này, Hồn Nô Địa cấp đỉnh phong liền xuất hiện trước mắt mọi người.
Thần sắc Trữ Khả Nguyệt Thần không đổi, lạnh nhạt cười khẩy nói:
– Thú vị? Vậy ta sẽ khiến nó thú vị hơn một chút.
Nàng giơ tay phải lên cao cao, năm ngón tay mở ra, tay trái bấm niệm pháp quyết trước người, trong miệng nhớ kỹ chú văn, đột nhiên trên bầu trời rung động lắc lư thoáng một phát, lực sĩ kim sắc kia đang hạ xuống bỗng ngừng lại, hai mắt Đông Môn Viễn ngưng tụ lại.
Nguyễn Nguyên Tư trong lòng hoảng hốt, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ, hắn tựa hồ đoán được Trữ Khả Nguyệt muốn làm gì, hai hàng mồ hôi lạnh chảy xuống.
Trong phủ thành chủ ở xa xa, đột nhiên một mảnh rặng mây đỏ bay lên, dưới vạn chúng chú mục, nó tản ra trên bầu trời, ráng ngũ sắc đầy trời, cực kỳ xinh đẹp.
– Dĩ nhiên là vật kia.
Khương Sở Nhiên hoảng sợ, thân ảnh lóe lên, lập tức xuất hiện chỗ một chỗ tế tự trong phủ thành chủ, ở tế đàn trung ương bốn phía trang nghiêm nghiêm nghị cắm một cây đồng côn bình thường, mấy chục năm qua nó vẫn một mực cắm ở chỗ kia, bình thường không có gì lạ, chưa bao giờ có biến hóa.
Nhưng giờ phút này trên cây gậy kia lại tản ra một mảnh kim quang, trên đó vốn bình thường không có gì lạ lại bắt đầu hiện ra đóa đóa hoa văn, trong hào quang phát ra một mảnh tường vân phổ chiếu, chiếu rọi hô ứng với cảnh xinh đẹp trên bầu trời.