– Hắc, ha ha, khí phách, khí phách a!
Tiểu Bát liên tục vỗ tay cười nói:
– Không chỉ có thắng khí phách, một tiếng hét lớn này cũng rất khí phách, tuy rằng cãi lại mệnh lệnh của khôi thủ, nhưng ta vẫn rất thưởng thức a.
Trên mặt Phách Thiên Hổ lộ ra vẻ rầu rĩ, trầm mặc không nói.
Toàn trường ánh mắt nhất thời rơi vào trên người Lý Vân Tiêu, hai người cảnh giới cách biệt quá lớn, Lý Dật bay thẳng đến hắn khiêu chiến, dẫn tới mọi người không giải thích được, lấy loại tính cách cực kỳ cuồng vọng này của hắn, hẳn là trực tiếp lựa chọn Thừa Hạo Miểu mới đúng a, hơn nữa lúc này duy nhất có khả năng chiến thắng hắn, thay toàn bộ tam vực rửa sạch ác khí, cũng chỉ có Thừa Hạo Miểu.
Mặc dù là bản thân Thừa Hạo Miểu cũng nghĩ muốn xuất chiến, trong đầu không ngừng mà phân tích một quyền vừa rồi của Lý Dật, yêu lực và hàn băng khí cực mạnh hỗn hợp cùng một chỗ, vô kiên bất tồi, bá đạo đến cực điểm, nhưng đối tượng Lý Dật khiêu chiến lại làm cho hắn sửng sốt một chút.
Lý Vân Tiêu khẽ cười nói:
– Một hồi yến hội thật vui, vì sao cứ phải khiến cho tràn đầy hỗn loạn như vậy, lúc này mới xem là “vũ” sao? Thảo nào nhân gia lại gọi ngươi là Nam Vực hầu tử, sao không chịu tạo chút hình tượng tốt cho Nam Vực chúng ta?
Lý Dật cười lạnh nói:
– Lời vô ích nhiều như vậy, có thể cứu mạng của ngươi sao? Thiên hạ chi nhĩ đều ở đây, ngươi chỉ cần trả lời ta có dám hay không?
Lý Vân Tiêu đứng chắp tay, cười nói:
– Không phải là không dám, mà là khinh thường, bởi vì ta thực sự tìm không được lý do xuất thủ.
– Hắc, ha ha, ha ha ha…!
Lý Dật mạnh mẽ cười ha hả, cười dị thường đường hoàng, toàn trường không ai dám lên tiếng, đều là lẳng lặng nghe hắn cười.
Hắn tự mình nở nụ cười sau một lúc, nước mắt đều chảy ra, nói: