– Dế nhũi ta đối với ngươi nhẫn nhịn đi nữa, đừng cho là ta tính nhẫn nại vô hạn. Ngươi ở Nam Vực có thể xưng vương xưng bá, nơi này là Hồng Nguyệt thành, ngươi kiềm chế một chút cho ta, lại chọc ta lần nữa, ta trước hết là giết ngươi!
Nguyễn Tử Mậu một câu nói giết, lập tức khiến bầu không khí toàn trường đông cứng lại rồi.
Lý Dật đến từ Nam Vực, cũng không rõ ràng lắm ân oán giữa Cổ Phi Dương và Hồng Nguyệt thành, sở dĩ nói châm chọc, không ngờ lại gặp phải phản ứng kịch liệt như thế, ngược lại khiến hắn sửng sốt một chút.
Bầu không khí thoáng cái khẩn trương lên, hai người đều là lạnh lùng nhìn thẳng đối phương, không nhường chút nào. Trong lòng Lý Dật cũng biết chính mình tất nhiên phạm vào kiêng kỵ của đối phương, nhưng trên khí thế lại không chịu thoái nhượng nửa phần.
Đột nhiên một đạo thanh âm dễ nghe như chim hoàng oanh truyền đến, khẽ cười nói:
– Ngày tốt mỹ cảnh như thế, không cần đánh một trận giải ưu.
Một đạo quang mang từ phía chân trời hạ xuống, hiển lộ ở trước mặt mọi người, dẫn đầu một vị mỹ phụ nhân mặt mang lụa mỏng, thân ảnh thướt tha, chân thành cười nói:
– Tử Mậu công tử, xin lỗi đã tới chậm.
Lý Vân Tiêu sửng sốt một chút, trước mắt cô gái này đúng là Mai gia gia chủ Cửu di, chỉ là sau lưng hai gã tỳ nữ lại không phải là Mai Đông Nhi.
Khí tức trên người Nguyễn Tử Mậu thu liễm, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Dật, nói:
– Nể mặt Cửu di, lần này tạm thời buông tha ngươi. Nếu là ngươi không hề phục, chờ sau khi tụ hội, tùy thời hoan nghênh đến chiến.
– Hừm, chiến thì chiến, ai sợ ai?
Lý Dật hừ lạnh đáp lại, ngồi trở lại trên vương tọa, một bộ dáng ngạo nghễ không phục.
Cửu di cũng nhìn thấy Lý Vân Tiêu, khẽ khom người vuốt càm nói: