Thừa Hạo Miểu sắc mặt trầm xuống, trong ánh mắt một mảnh lạnh lùng âm sâm, ngưng thanh hỏi.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nhấc lên ấm trà trước mặt vui vẻ uống một mình, nói:
– Trên đời kẻ xấu nhiều lắm, mỗi ngày đều muốn giết mấy tên như vậy, ngươi nói Trình Vĩnh ta còn thật không nhớ rõ là vị nào, hắn tướng mạo ra sao? Nhắc nhở một điểm, để xem ta có thể nhớ được chút nào không?
– Ha ha, thật là phách lối, thật là to gan!
Thừa Hạo Miểu l**m môi một cái, kiệt kiệt âm hiểm cười nói:
– Ta có thể cảm nhận được tinh hồn của ngươi rất dâng trào, ta rất thích, kiệt kiệt…!
Lý Vân Tiêu nói:
– Nhưng ta đối với ngươi không có hứng thú, ngươi là một tiểu tử rất có tiền đồ, nghìn vạn lần không nên học theo đám người xấu này!
Lời của hắn khiến tất cả mọi người đều là sửng sốt, cảm thấy vô cùng cổ quái. Thừa Hạo Miểu tuổi tác rõ ràng sơ với hắn lớn hơn.
– Ha ha, ha ha!
Thừa Hạo Miểu bỗng nhiên cười ha hả, thanh âm vô cùng có lực xuyên thấu, vang ở trong tim mỗi người, chỉ bất quá lúc cười to, da mặt của hắn dĩ nhiên không cười, hơn nữa sắc mặt càng cười càng lạnh, trong mắt sát ý trực tiếp muốn đem Lý Vân Tiêu xử tử hình.
Lý Vân Tiêu trong lòng thở dài một tiếng, con người vẫn luôn ở trong không ngừng tự cho trưởng thành, mới dần dần trở nên khiêm tốn hơn.
Ở một bên không ngừng thấp giọng gào thét, cực độ giãy dụa, Lý Dật ở dưới sự trợ giúp Lê rốt cục dần dần yên tĩnh lại, cả người mồ hôi đầm đìa, th* d*c không ngớt.
Hắn đưa mắt dời đi, rơi ở phía xa trên mấy người còn đang tranh đấu, không hề nhìn Lý Vân Tiêu, để tránh khỏi khiến bản thân chịu tội.
Lúc này xa xa một người thắng lợi, chính là một trong ngũ kiệt Lộ Vũ Tinh, trực tiếp ngồi lên vương tọa, đại hỉ nâng lên chén trà uống một hơi cạn sạch.