Lý Vân Tiêu tự nhiên không để ý tới ma đầu. Một lực lượng khổng lồ từ trong đan điền lan ra, hóa giải gông cùm xiềng xích trong cơ thể, sinh ra lực lượng không ngừng lưu chuyển từng vòng ở trong người. Một chút khí tức sáng ngời hiện lên ở trong góc linh đài thức hải. Tất cả yếu quyết Chân Ma Pháp Tướng không ngờ thông hiểu đạo lí.
– Thanh, tĩnh, liệt, phế...
Trong miệng Lý Vân Tiêu bắt đầu phun ma văn, sắc mặt trang nghiêm ngưng trọng. Sau thân thể bắt đầu hiện ra pháp tướng ba đầu sáu tay. Có gương mặt màu xanh đen, lạnh lùng. Có gương mặt màu đỏ phẫn nộ. Bốn cánh tay ở trên không trung không ngừng vung lên, cuối cùng cũng theo bản thể Lý Vân Tiêu thi triển quyết ấn tương tự, đặt trước ngực. Hai pháp tướng khác mới dần dần ổn định, trên mặt khôi phục lại sự bình tĩnh.
Từng vòng ma nguyên lực từ trên thân thể trở nên nhộn nhạo. Khi nước sông xung quanh đều hóa thành màu đen, Sát trận hung dữ lệ khí quả nhiên giảm mạnh gần như không còn.
– Như vậy có lẽ có thể lấy được Nghê Thạch.
Lý Vân Tiêu chợt mở mắt ra. Hai pháp tướng khác cũng đồng thời trợn mắt, ánh mắt lạnh như băng. Hai mắt trên chân thân hóa thành mặt trăng máu, b*n r* tinh thần lực cường đại. Thân thể hắn theo không gian vặn vẹo, lập tức biến mất, muốn trực tiếp thuấn di đến phía trên Nghê Thạch, lấy nó đi.
Ầm ầm.
Toàn bộ đáy sông chấn động. Không gian phía trên Nghê Thạch vừa chuyển động, mấy đạo cường quang từ phía xa trong nháy mắt tập kích tới, trực tiếp chém nát không gian kia, đánh vào bên trong hư không. Xung quanh Nghê Thạch khôi phục lại một mảnh yên tĩnh.
Sau đó ở cách đó hơn mười thước, không gian thoáng biến đổi. Thân thể Lý Vân Tiêu xuất lên, trong mắt mang theo vẻ kinh hãi, khóe miệng vẫn có một tia máu chảy ra.