Lý Vân Tiêu hoảng hốt. Thực lực này của Câu Nhật Quang chí ít cũng không kém Mạc Tiểu Xuyên. Nơi đây có chút quỷ dị. Lấy lực lượng thần thức của hắn không ngờ không có cách nào nhận biết được tu vi của mọi người. Mà loại cảm giác quỷ dị này lại đến từ trong đáy sông kia.
Đồng thời, bên trong nước sông cũng có cường giả Vũ Đế ẩn nấp. Vừa rồi lúc rơi vào nếu không phải hắn nhanh chóng đi ra, hẳn đã vùi thân ở phía dưới.
– Xem ra vì giết ta, lại bỏ ra không ít vốn liếng.
Tay trái Lý Vân Tiêu lấy ra Mộ Vân Kính, ngăn cản ở trước người.
Ầm.
Kiếm khí trực tiếp chém vào phía trên mặt kính, trong phút chốc chia làm hai đoạn. Hơn phân nửa theo đường cũ phản chấn trở lại. Một nửa trực tiếp xuyên qua thân kính, đi tới trên người Lý Vân Tiêu.
Vào giờ phút này Ma Thiên Khải hiển hóa đi ra, kiếm khí chấn động ở trên khôi giáp, ma khí mây lượn quanh thân chấn động. Ma khí bị xua tan.
Thân thể Lý Vân Tiêu cũng bị thương, khí huyết trong cơ thể không ngừng cuồn cuộn. Một búng máu trào lên cổ họng. Trong miệng là vị tanh của máu.
– Cái gì?
Trong lòng Câu Nhật Quang thầm cả kinh, trong phút chốc ra chém lại một kiếm về phía kiếm quang phản chấn trở về, bạo phát ra một ánh sáng cường đại chói mắt, lúc này mới tránh khỏi cảnh tượng bản thân bị kiếm quang gây thương tích.
– Đó là cái gương gì vậy? Không ngờ có thể phản chấn công kích?
Ánh mắt Câu Tinh Quang thoáng ngưng tự, lộ vẻ vui mừng, cao giọng nói:
– Tam đệ, nhanh chóng giết hắn, đoạt lấy bảo kính và bảo kiếm.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trở nên thâm trầm. Câu Nhật Quang này, còn có người ở trong nước kia, cùng với Câu Tinh Quang đang ở bên cạnh Nguyễn Tử Lăng. Có ít nhất ba gã Vũ Đế đang ẩn nấp ở đây. Hơn nữa thực lực bọn họ đều đặc biệt không tầm thường. Hắn muốn đi, tất nhiên không có người nào ngăn cản được. Nhưng nếu muốn giết ngược lại ba người này, còn là khó khăn càng thêm khó khăn.