Câu Tinh Quang cười to nói:
– Cầu hỏng có thể xây lại. Nó có thể hy sinh vì Tử Lăng công tử, coi như là hoàn thành sứ mệnh.
Nguyễn Tử Lăng cười nói:
– Ha hả, nếu không phải tất cả cường giả Vũ Đế thành Hồng Nguyệt đều ghi lại trong danh sách, ta không có quyền điều động. Bằng không cũng không cần tới nơi này làm phiền Câu đại thúc.
Câu Tinh Quang cười to nói:
– Đây là vinh hạnh của tại hạ. Tử Lăng công tử lại nói như vậy chính là khách khí. Theo ta thấy, công tử tự mình dẫn theo những cường giả Vũ Tôn đến đã đủ để g**t ch*t người này.
Nguyễn Tử Lăng nói:
– Chỉ mong vậy. Người này dù sao cũng là tồn tại một chiêu g**t ch*t Trình Vĩnh, không thể khinh thường.
Hơn mười người ra tay, tất cả đều là nhân mã do Nguyễn Tử Lăng len lén từ Nguyễn gia dẫn ra ngoài. Bọn họ chí ít cũng là cường giả cấp Vũ Tôn. Gần như là lực lượng trung kiên mà hắn có thể điều động được từ trong Nguyễn gia. Tất cả bị kéo qua. Dù sao không có lệnh bài của trưởng bối, không có cách nào điều động Vũ Đế trong gia tộc. Không có khẩu dụ của Ninh Hàng Phong, không có cách nào điều động lực lượng cấm quân. Tất cả những cường giả này đều là người hắn có đủ khả năng tìm tới.
– Tất cả đều là Vũ Tôn. Cục diện này... chà chà...
Lý Vân Tiêu bắt đầu tán thưởng. Trên mặt vẫn là vẻ châm chọc. Thân thể hắn chậm rãi biến thành màu xanh nhạt. Trong nháy mắt hóa thành một mảnh lôi ngục tản ra. Ở trung tâm của lôi ngục hiện ra một cây búa. Ngay lập tức thiên địa biến sắc, vạn đạo sấm sét nổ tung.
– Lôi đình vạn quân... ánh sáng sống động.
Giọng nói của Lý Vân Tiêu đầy vẻ vui sướng vang lên. Ánh sáng lôi điện nuốt thiên cắn địa, trong nháy mắt nuốt hết tất cả bầu trời mặt đất và cả cầu Nghê Hồng. Toàn thế giới hóa thành một màu xanh. Những cường giả Vũ Tôn đó đều bị bao phủ đi vào. Ánh sáng của các loại công kích thoáng chút liền tiêu tan. Chỉ còn lại từng tiếng kêu thảm thiết truyền ra.