– Vâng.
Người kia đáp lại một tiếng, hơn mười người liền bắt đầu tìm kiếm ở xung quanh. Tất cả thi thể và binh khí đều bị Phượng Hoàng Chân Hỏa của Lý Vân Tiêu đốt thành tro tàn, chỉ còn lại có một ít tro. Mọi người lục soát nửa ngày cũng không có bất kỳ phát hiện nào.
Khương Thiệu Nguyên rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn là thu binh rời đi.
Lý Vân Tiêu hóa thành sấm sét rời đi mấy trăm dặm, sau đó mới dần dần lộ ra chân thân, đi vào bên trong thành. Hắn lại lòng vòng một hồi. Sau khi xác nhận không có người nào theo dõi mình, hắn mới chọn đúng phương hướng, làm mua một chiếc xe chỉ nam, tiến về phía tổ chức khối băng chiếm giữ.
Hắn muốn gặp Khương Nhược Mai một chút, trước khi quần anh tụ hội.
Sau nửa canh giờ, xe chỉ nam cuối cùng đã tới nơi. Hắn trực tiếp ẩn mình vào trong hư không, chờ đợi Khương Nhược Mai đến.
Nhất cử nhất trộng của toàn bộ căn cứ đầu nằm trong phạm vi thần thức của hắn bao dung, bên trong tổ chức khối băng chỉ có mấy người làm việc vặt. Hình như tất cả đã ra ngoài, không biết đang làm gì.
Rất nhanh, liền thấy từng thành viên của tổ chức phờ phạc trở về. Mỗi người đều ủ rũ cúi đầu. Cũng có không ít người bị thương.
– Ai, nhiệm vụ lại thất bại. Từ khi tổ chức thành lập ra đến bây giờ, hơn mười lần tất cả các loại nhiệm vụ lớn nhỏ, ngoại trừ lần giúp nữ thần cướp một nha hoàn tuổi trẻ gương mặt xinh đẹp kia ra, không có một lần nào thành công. Thật sự đả kích người.
– Khụ, khụ. Ta nghe nói có người vài lần nhìn thấy nha hoàn lần trước cướp về ở trong viện của lão đại. Cũng không biết là thật hay giả.
– Hư, không nên nói bậy. Ngươi không muốn sống nữa sao? Lần trước trong tổ chức có người nghi vấn quyền uy của lão Đại và Tuyết Cầu tỷ tỷ, kết quả ngày hôm sau đã bị người ta tìm thấy thi thể ở trong hố phân sau viện.