Văn Lâm khẽ quát một tiếng. Ba gia hỏa hệ thổ dường như được gió cuốn tới. Trong đó một con bay ngang qua trời, đi tới đánh lên trên người Lý Vân Tiêu. Hai con còn lại hóa thành lốc xoáy, cuốn về phía Sửu Lậu, muốn cứu hắn ra khỏi hoàn cảnh bị nhốt.
Hai con rồng mặt đất ở trước người Sửu Lậu quấn quít lại với nhau, chợt xiết chặt, bạo phát ra khiến khắp bầu trời gầy bụi bặm. Chúng kéo dài ra, lực lượng xoáy ốc phóng về phía Lý Vân Tiêu.
Ánh sáng từ mặt Mộ Vân Bảo Kính bị lớp bụi đất dày đặc kia cản lại. Sửu Lậu lập tức thoát khỏi vòng vây, thi triển ra thân pháp khiến hắn thoát tới thoắt lui, đề phòng lại bị khóa lại.
– Hắc hắc, đám con cháu thế gia các ngươi đúng là kẻ sau còn hài hước hơn kẻ trước. Đựa vào huyền khí không tính là bản lĩnh gì. Các ngươi lấy mạnh h**p yếu, lấy đông địch ít chính là bản lĩnh sao?
Mộ Vân Kính và Lãnh Kiếm Băng Sương trong tay hắn đều được thu vào trong cơ thể. Hai tay giơ lên một cái. Đột nhiên mấy đạo kiếm khí băng hàn hiện lên. Chỉ thấy chín thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm đột nhiên xuất hiện ở trước mắt, hình thành từng trận hình phức tạp. Chúng đột nhiên tản ra, thoáng cái đã bao vây Bắc Minh Quân Cẩm và con rồng đất kia vào giữa.
Trong đó trên bốn thân kiếm mới được chế luyện thành, còn mơ hồ có lôi quang, sắp dẫn động thiên kiếp.
– A, đây là cái gì?
Tất cả mọi người đều kinh hãi, phát hiện bầu trời trở lên u ám. Chỉ thấy trên chín thanh trường kiếm chớp động hàn quang. Giữa chúng có sự liên hệ với nhau, hình thành một kiếm trận khó diễn tả được. Chỉ một thoáng, khí tức của Bắc Minh Quân Cẩm bị áp chế xuống. Dường như bất cứ lúc nào có thể cắn giết hắn.
– Cứu… cứu ta.
Bắc Minh Quân Cẩm đặt mình trong ở trong kiếm trận này, trong lòng dâng lên nỗi khiếp sợ vô hạn. Hắn cảm thấy mình chính là một chiếc lá rụng trong kiếm khí kia, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị cắt nát. Ngay cả dũng khí chống cự cũng biến mất.