Trong tay hắn có một khí xoáy tụ lại giống như Trường Giang và Hoàng Hà lưu chuyển. Sau khi hắn bước ra một bước, toàn thân hình như là thân ảnh độc lập với thiên địa, hoàn toàn ở ngoài siêu nhiên. Một chưởng đánh ra đã đi tới trên người La Thanh Vân và Lý Vân Tiêu.
La Thanh Vân cho hắn cảm giác giống như là một con rồng đang ẩn mình trong vực sâu, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bay lên trời. Trong lòng hắn không khỏi có chút kiêng kỵ. Cho nên khi thủ hạ, hắn không dám lưu tình. Vừa ra tay chính là tuyệt học của Vạn Tinh Cốc – Nhất Chưởng Kinh Đào
La Thanh Vân ngồi yên không động đậy, chỉ lẳng lặng uống say quên buồn. Thần sắc trong mắt không có chút dao động, vẫn yên tĩnh như nước.
Con ngươi trong mắt Trình Vĩnh đột nhiên co lại. Trong mắt hắn lóe lên một chút phẫn nộ vì bị không để ý tới. Trêb bàn tay lại tăng thêm vài phần nguyên lực. Gần như là lực lượng một trăm hai mươi phần trăm. Lúc trước nói chỉ giáo huấn một chút, hiện tại hắn cũng ném ra sau đầu. Hắn hận không thể một chưởng đánh chết hai người này.
Từ sau khi nhận được danh hiệu là một trong Tây Vực Ngũ Kiệt, đã không có người nào dám… khinh thường hắn như vậy nữa. Cho dù là chưởng môn đại phái cũng phải khách khí.
Hai chưa thấy qua người nào quê mùa, đại khái còn không biết tới uy danh cùng sự lợi hại của Tây Vực Ngũ Kiệt.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng để chén rượu xuống. Trong lúc bất chợt đám võ giả bên trong tửu lâu cảm thấy có chút ớn lạnh. Một trận gió lạnh từ bốn phương tám hướng của tửu lâu vọt tới. Mọi người chợt phát hiện tửu lâu vốn vẫn tính là tráng lệ này không ngờ lại cũ nát như vậy. Bốn phía đều có gió lùa.
Gió to đột nhiên nổi lên, đám mây tản ra.
Trong giây lát Trình Vĩnh phát hiện thân thể mình gần như bị đông cứng lại. Có một loại lực quy tắc đang chảy xung quanh. Trong khoảnh khắc, võ kỹ của hắn giống như lá rụng trong gió, thuyền nhỏ trước sóng dữ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị huỷ diệt. Hắn kinh hãi mở to hai mắt. Chỉ thấy Lý Vân Tiêu đánh ra một chưởng, không có bất kỳ hoa chiêu nào. Một chưởng đầy vẻ phong khinh vân đạm. Giống như bằng hữu đang tùy ý trêu đùa, vỗ vào đầu vai của người vậy.