Lý Vân Tiêu thoáng lộ vẻ kinh ngạc. Đóa hoa sen rượu này sợ là do Khương Nhược Băng tiện tay làm ra, chính là mô phỏng theo một kiếm băng liên của hắn lúc trước. Thật không ngờ tiểu nha đầu này có ngộ tính cao như thế, suy một ra ba cũng nhanh như vậy.
Nguyễn Tử Lăng thoáng do dự một hồi, sau đó mới nói:
– Vậy đành làm phiền Trình Vĩnh huynh. Chỉ có điều không thể gây thương tích cho Binh đệ.
Con ngươi trong mắt công tử kia hơi co lại, cười lớn bước tiến lên, nói:
– Tử Lăng huynh yên tâm đi. Binh đệ quả nhiên là thiên tư thông tuệ, một chiêu này rất đẹp.
Hắn đưa tay chộp về phía đóa hoa sen kia. Ở giữa năm ngón tay hình thành mơ hồ có một khí tức màu xanh lục thoáng dao động. Dường như hắn nắm giữ cả một con sống lớn ở trong tay. Thật sự có khí thế giang sơn ở trong tay. Trảo lực từ trên không trung vồ xuống, khống chế đóa hoa sen rượu ở trên không trung.
– Trình Vĩnh? Một trong Tây Vực Ngũ Kiệt, Trình Vĩnh thế lực siêu cấp Vạn Tinh Cốc sao?
Nạp Lan Chỉ Tuyền kinh ngạc hô lên. Trên mặt lộ vẻ hoảng hốt. Nàng thật sự không ngờ công tử đi cùng với Nguyễn Tử Lăng lại có địa vị lớn như vậy.
Những người trẻ tuổi tuấn kiệt đang đứng ở cửa mỗi người đều mỉm cười, bộ dạng lười biếng. Hiển nhiên là ở địa vị cao từ lâu mới có thần thái như vậy. Xem ra mỗi người đều có địa vị không tầm thường.
Trong lòng Khương Nhược Băng cũng cả kinh, biết thực lực người trước mắt không tầm thường. Một tay nàng đặt ở trước người bắt quyết, quát:
– Nổ.
Đóa hoa sen rượu kia chợt nổ tung, hóa thành vô số mũi châm nhỏ bằng nước, bắn đi bốn phương tám hướng.
Vèo vèo vèo.
Những kim châm kia dường như sắp đâm thủng bàn tay đang nắm lấy của Trình Vĩnh.
Trình Vĩnh cười lớn một tiếng, khí lực trong tay tăng thêm, lập tức khống chế nước rượu kia kia ở một phía của thiên địa bên trong. Trong nháy mắt, hắn hút lấy tất cả