Lý Vân Tiêu cười nói:
– Vậy Từ huynh cũng dự định tham dự hay sao?
Từ Thanh vội vàng nói:
– Vân Tiêu huynh nói đùa. Có lẽ lúc trước ta còn có nghĩ này. Nhưng sau khi gặp huynh…
Hắn cười khổ một cái, nói:
– Sau khi gặp phải Vân Tiêu huynh, ta mới hiểu được lúc trước mình nông cạn và thiển cận đến mức nào. Nhận thức được mình thật sự tầm thường. Trước kia chẳng qua là ếch ngồi đáy giếng. Lần này tuy rằng mất đi khá nhièu, nhưng thu hoạch cũng tương đối phong phú. Ta dự định sẽ quay về Thính Triều Các bế quan tu luyện. Nếu không đạt được Cửu Thiên Vũ Đế tuyệt đối không xuất quan.
Mọi người thấy ý hắn đã quyết, cũng không tiện ép hắn ở lại, rót rượu cùng uống một chén. Sau đó Từ Thanh liền rời đi.
Lúc này lão bản của tửu đ**m đã sai người sửa sang, quét dọn lại những thứ đã bị Bùi Cửu Sí phá hỏng. Năm người Lý Vân Tiêu lại ngồi xung quanh một cái bàn.
Lão bản của tửu đ**m kia khá có thâm ý, liếc mắt nhìn Khương Nhược Băng, nói:
– Chuyện vừa rồi công tử đã từng thấy chưa? Xem ra công tử phải kìm chế tính tình của mình. Ở thành Hồng Nguyệt nên tuân thủ quy định của thành Hồng Nguyệt, bằng không sẽ phải đi địa lao khiến hoa cúc tàn phế.
Vẻ mặt Khương Nhược Băng thiên chân vô tà, kinh ngạc nói:
– Hoa cúc tàn? Hoa cúc nào tàn vậy?
Lão bản của tửu đ**m cười to nói:
– Ha ha, công tử thật biết cách giả vờ. Công tử hiểu mà.
Khương Nhược Băng sửng sốt một chút, vội vàng nói:
– Ta không hiểu.
Nhưng lão bản kia đã bỏ đi. Nàng không thể làm gì khác hơn là hỏi mọi người:
– Lão bản kia nói thật là kỳ quái. La đại ca, Chỉ Tuyền tỷ tỷ, hoa cúc tàn là có ý gì?
La Thanh Vân và Nạp Lan Chỉ Tuyền đều đổ mồ hôi lạnh, liên tục lắc đầu nói không hiểu.
Lý Vân Tiêu cười nói: