Bùi Cửu Sí thất kinh. Hắn phát hiện ra uy lực của một kiếm này.Không ngờ hắn không dám sử dụng thân thể cứng rắn đỡ lấy
Phải biết rằng Cửu Thiên Đế Khí trấn áp một chút, bất kỳ công kích nào dưới Vũ Đế chắc chắn phải dễ dàng bị nghiền nát mới đúng. Vậy chuyện gì đang xảy ra?
Bùi Cửu Sí không thể ngẫm nghĩ thêm được nữa. Bỗng nhiên chân hắn đạp xuống phóng đi, tránh thoát một kiếm này. Sau đó tay hắn giơ lên. Cũng là một kiếm quang đâm thủng trời cao lao đi. Hắn quát:
– Có thể khiến cho ta lấy ra binh khí, như vậy cũng đủ để cả đời ngươi kiêu ngạo.
Lý Vân Tiêu thấy buồn cười. nếu như Bùi Cửu Sí nói ra những lời này vào thời điểm mình ở trạng thái đỉnh phong kiếp trước, vậy cục diện thật là buồn cười. Trường kiếm trong tay hăn vung lên, vẽ trên không trung vài đường kiếm hoa, sau đó thu hồi đỡ ở trước người.
Keng.
Kiếm quang của Bùi Cửu Sí đâm vào Lãnh Kiếm Băng Sương, không chỉ có khí tức ẩn chứa lự lượng cường đại đánh văng ra, còn phóng ra hoa băng, bắn lên trên không trung, cuối cùng đồng thời khiến một phía không gian đông lại
Lý Vân Tiêu bị lực lượng một kiếm của đối phương đánh bay đi mấy thước. Hắn liền thi triển ra trọng lực vô cùng hội tụ ở trên hai chân, lúc này mới tránh khỏi phá vỡ tường tửu lâu bay ra ngoài.
Chiếc bàn nơi bốn người vừa ngồi bị khí tức kia ép nát trong nháy mắt. Đám bốn người La Thanh Vân cũng đồng thời tách ra. Khí tức trên người mỗi người đều bạo phát. Binh khí đã lấy ra cầm ở trên tay, bao vây xung quanh Bùi Cửu Sí. Trên mặt mọi người đều vô cùng ngưng trọng, dự định cùng Lý Vân Tiêu liên thủ
Nạp Lan Chỉ Tuyền quát:
– Bùi trang chủ, ngươi thân là Cửu Thiên Vũ Đế, tiền bối Đông Vực, sao có thể không biết xấu hổ ra tay đối với vãn bối. Nếu thật sự có bản lĩnh, chắc hẳn là để Bùi Minh Viễn đi ra đánh một trận mới phải. Lẽ nào đây là phong thái của thất tinh Đông Vực, đây là tác phong của Lưu Ly Sơn Trang sao?