Lý Vân Tiêu cố ý sừng sộ lên, quát:
– Binh lão đệ, ngươi làm vậy là có ý gì? Rất buồn cười sao? Chữ ký của ta không lọt được vào mắt ngươi hay sao?
Khương Nhược Băng thật muốn hôn mê. Nhanh như vậy đối phương đã học được ăn miếng trả miếng. Nàng vội vàng lắc đầu nói:
– Ta không phải có ý này. Chỉ là…
Lý Vân Tiêu trừng mắt, kêu lên:
– Không phải có ý này? Vậy là có ý gì? Ta thấy ngươi chính là có ý này. Ngày hôm nay ngươi không nói rõ ràng với ta là có ý gì, ta liền muốn với ý tứ với ngươi.
– Ta, ta…
Khương Nhược Băng hoàn toàn hết chỗ nói rồi. Trong lúc nhất thờ nàng lắp lắp nói không nên lời. Nàng hoàn toàn không biết nên giải thích như thế nào. Từ nhỏ nàng đều sinh sống trong hoàn cảnh được mọi người vây quanh cung phụng chiều chuộng. Từ trước đến nay không ai dám tranh luận với nàng. Trên phương diện ngôn ngữ, nàng làm sao có thể nói chuyện đánh khinh được bằng Lý Vân Tiêu. Nàng sốt ruột lại không biết phải làm gì.
– Khụ, khụ.
La Thanh Vân ho khan một tiếng, nói:
– Binh lão đệ không cần để ý đến hắn. Hắn là cố ý, trời sinh miệng tiện.
Hắn đã từng chứng kiến rất nhiều lần. Nếu như Khương Nhược Băng nghiêm túc, sợ là sẽ phải trực tiếp tức chết cũng nên.
– Đúng, là ngươi cố ý.
Khương Nhược Băng lập tức tìm được bậc thang, hừ lạnh một tiếng liền mín môi, làm ra bộ dạng không thèm để ý tới Lý Vân Tiêu.
Bùi Cửu Sí đứng một bên, sắc mặt càng lúc càng lạnh. Hắn lạnh giọng nói:
– Ta quả nhiên nói không sai. Hiện tại tiểu bối càng lúc càng không biết trời cao đất rộng. Trưởng bối đặt câu hỏi phải một mực cung kính trả lời. Một chút lễ phép ứng xử như vậy các ngươi cũng không hiểu sao? Không để cho tiền bối mặt mũi, rất dễ mất đi tính mạng. Xem ra hôm nay ta phải thay gia trưởng các ngươi làm tròn trách nhiệm của một trưởng bối, miễn phí.