Sau khi mất đi Đại Bi Mộ Vân Bảo Kính, bây giờ hắn đối với lội vào bãi nước đục ở thành Hồng Nguyệt, thật sự hoàn toàn mất hết hứng thú. Hắn chỉ thầm mong có thể toàn thân trở ra, trở lại Thính Triều Các bế quan tu luyện.
– Được, huynh nói đi.
Lý Vân Tiêu thản nhiên cười nói.
Trên mặt Từ Thanh thoáng co giật vài cái. Nhìn bộ dạng đối phương phong khinh vân đạm như vậy, hắn đột nhiên phát hiện, sự chênh lệch giữa hai người có lẽ không chỉ đơn giản là thực lực mà thôi. Thời điểm ở Tu Di Sơn đối phương đã ăn chắc hắn, hắn vẫn có một đường sống để phản kháng. Nhưng giờ này khắc này, bản thân đã lấy được bước tiến đủ để kiêu ngạo nhìn quần hùng, trái lại cách đối phương càng ngày càng xa. Bây giờ là ăn chắc bị giất chết, không bất kỳ con đường sống nào để phản kháng cả.
– Xem ra ta đúng là ếch ngồi đáy giếng, làm trò cười cho người trong nghề.
Trong lòng Từ Thanh âm thầm thở dài một tiếng. Hắn vô cùng chán chường, nhưng cũng cảm thấy may mắn. Vì hắn đã đúng lúc nhận rõ ra sự chênh lệch và thiếu sót của mình. Hắn còn có cơ hội hăng hái đuổi theo. Hắn dự định lần này sau khi trở về, không thành Cửu Thiên Vũ Đế thì tuyệt đối không rời khỏi tông môn.
Lý Vân Tiêu nhìn biểu tình biến hóa trên gương mặt hắn, hình như nhận ra được điều gì, cười nói:
– Con đường võ đạo, rộng lớn cao xa. Cho dù là cường giả đỉnh phong cũng không dám nói mình có thể nhìn thấy hết võ học trong thiên hạ. Ta bày ra phong ấn thuật, nếu không phải có mười phần tự tin, làm sao dám để cho huynh rời đi được?
Từ Thanh than thở:
– Tin tức nàng béo Tuyết Cầu bị thụ giáo ta đã nghe được. Chính là đại tiểu thư Khương gia Khương Nhược Mai, con gái ruột của Nguyễn Hồng Ngọc, chủ mẫu Khương gia. Đơn giản là từ nhỏ đã mắc một loại bệnh quái lạ. Mặc dù không ăn không uống cũng có thể béo lên. Cho nên ngày tháng dần qua mới thành bộ dạng như bây giờ. Nàng rất ít khi lộ diện ở trước mặt mọi người, hơn nữa cực kỳ kiêng kỵ người ta ở sau lưng bàn luận về nàng. Cho nên người dám nói cũng không nhiều lắm.