Nguyễn Hồng Ngọc cau mày nói:
– Cháu nói không sai. Nhưng từ cổ chí kim có thể dựa vào sức một người quân lâm thiên hạ, thiên tài tuyệt thế không có mấy người. Làm thế lực siêu cấp đứng sững trên đỉnh phong, chỉ có liên kết hoặc phân hóa lực lượng, mới có khả năng ở trên đại lục này trường tồn lâu dài không suy sụp. Võ lực cá nhân tóm lại là ngắn ngủi. Căn cơ và nội tình của một phái mới là kế lâu dài. Năm đó Nguyễn gia chúng ta gặp đại kiếp, thực lực gia tộc thoáng cái rơi xuống đáy cốc. Nếu không phải dựa vào các loại quan hệ kinh doanh bình thường đến chống đỡ, sợ là đã trở thành cát bụi trong dòng sông dài lịch sử. Là người đứng đầu của một phái, có rất nhiều thứ ngươi còn phải học tập.
Nguyễn Tử Mậu nói:
– Tử Mậu ghi nhớ lời dạy dỗ của cô. Nhưng về chuyện của Nhược Băng biểu muội, Tử Mậu hy vọng có thể có một cơ hội cùng anh hào trong thiên hạ giao đấu, cũng có thể xem thử độ chênh lệch giữa ta những người khác thế nào, lấy thừa bù thiếu mới có khả năng tiến thêm một bước.
– Cháu...
Nguyễn Hồng Ngọc chán nản, phất ống tay áo một cái, than thở:
– Được rồi. Những năm gần đây Nguyễn Gia thế kém, khó có được xuất hiện một thiên tài hậu bối giống như cháu. Hi vọng sau này của Nguyễn gia chúng ta đều ở cả trên người cháu. Cô sẽ cố gắng thỏa mãn cháu. Nhưng dù sao Nhược Băng cũng không phải con gái ruột của ta. Trong chuyện này, lời nói của ta có hạn. Chuyện này ta sẽ đi nói với dượng của ngươi. Chỉ có điều Nhươc Băng cũng thật không hiểu chuyện. Vào lúc này không ngờ lại rời nhà trốn đi chơi. Thật là làm người ta tức chết đi được
Trên mặt Nguyễn Tử Mậu lộ vẻ mừng rỡ, vội hỏi:
– Đa tạ cô. Nhược Băng biểu muội chỉ là tâm tính có chút bướng bỉnh mà thôi. Huống hồ ở trong thành Hồng Nguyệt này, nàng có thể chạy đi đâu. Tất cả còn không phải nằm ở trong lòng bàn tay của cô hay sao.