Lý Vân Tiêu chỉ chỉ phía sau nói:
– Vừa nãy ở trong một cửa hàng cầm đồ, vật chủ quá hạn chưa lấy, cho nên lão bản tự mình xử lý, ta dùng giá cả gấp ba lúc cầm, đầy đủ 30 ngàn trung phẩm nguyên thạch mới mua được.
– 30 ngàn trung phẩm nguyên thạch…
Vẻ mặt Văn Lâm dại ra, vỗ đầu một cái, mạnh mẽ thầm nói:
– Trời ạ, 30 ngàn……, nếu thật sự là bảo kính này…
Nội tâm hắn gào thét, ổn định tâm thần, tận lực nở nụ cười nói:
– Lão bản có nói là người nào cầm hay không?
Lý Vân Tiêu trầm tư một chút nói:
– Nghe nói là một lão đầu sáu mươi, bảy mươi tuổi.
Văn Lâm bỗng nhiên ngẩng đầu, một phát bắt được tay Lý Vân Tiêu, kích động nói:
– Sáu mươi, bảy mươi tuổi, quả nhiên quả nhiên là chiếc gương của phụ thân ta, ta rốt cuộc tìm được, thực sự là Hoàng Thiên không phụ lòng người a.
Con ngươi Lý Vân Tiêu trợn thật lớn, nhìn Văn Lâm trước mắt này một cái nước mũi một cái nước mắt kể lể, thật muốn cho hắn một cái phong hào ảnh đế.
Văn Lâm khóc ròng ròng nói:
– Tấm gương này là đồ cưới của mẫu thân ta năm đó, nàng cùng phụ thân ta thanh mai trúc mã, hai trẻ nhỏ vô tư, hai người cũng chính bởi vì chiếc gương kia kết duyên…
– ……, sau đó phụ thân bất đắc dĩ bán cái gương này, nhưng mãi cho đến sắp chết cũng không quên qua muốn chuộc đồ, ngươi sẽ không rõ loại tâm tình làm nhi tử nhưng không thể ra sức này a? Ngày hôm nay, ta rốt cục có cơ hội tìm về cái gương này, ngày hôm nay là ngày giỗ phụ thân, huynh đệ, ngươi có thể thành toàn một mảnh hiếu tâm của ta hay không, để chúng ta đồng thời vì phụ thân khắp thiên hạ ca ngợi, phụ ái vô cương.
Lý Vân Tiêu trừng hai mắt, cổ quái nói:
– Ảnh đế huynh, nga, không không, là Văn Lâm huynh, ông chủ hiệu cầm đồ nói nam tử cầm gương kia, đầu tiên là đem lão bà mình bán tới thanh lâu, lúc này mới cầm tấm gương, lẽ nào mẹ ngươi là…