Nạp Lan Chỉ Tuyền một trận buồn bực mất tập trung, lạnh lùng nói:
– Được rồi Tây Môn công tử, La đại ca là ân nhân của ta, ta không hi vọng tiếp tục nghe thấy hắn bị nói xấu, hi vọng ngươi tự trọng.
Nàng đã biết Tây Môn Kim Lăng cũng không phải là người trước hết xuất thủ cứu nàng, lại nghĩ tới người này vô liêm sỉ mạo nhận công lao của người, sau đó lại nhát gan chạy trốn, giờ khắc này còn đang chỉ trích nói xấu ân nhân của nàng, nội tâm liền có một luồng căm ghét không nói ra.
Tây Môn Kim Lăng c*̃ng nhận ra được thái độ của Nạp Lan Chỉ Tuyền biến hóa, nhất thời tức giận đến nổi trận lôi đình, cả giận nói:
– Hay, hay các ngươi đều là một nhóm, ta ở cũng không muốn, cáo từ, không cần tiễn.
Nạp Lan Chỉ Tuyền lạnh nhạt nói:
– Không tiễn.
Tây Môn Kim Lăng phẫn nộ không ngớt, nhưng không chỗ phát tiết, chỉ có thể chỉ vào Lý Vân Tiêu, lạnh giọng nói:
– Đừng tưởng rằng dựa vào La Thanh Vân, ta liền không làm gì được ngươi, tuyệt đối đừng để ta đơn độc gặp phải ngươi.
Nạp Lan Chỉ Tuyền không hề che giấu vẻ mặt khinh bỉ chút nào, loại nam nhân chỉ có thể biết bắt nạt kẻ yếu này, thật không biết làm sao tiến vào Đông vực thất tinh tử, ngay cả Bùi Minh Viễn c*̃ng cảm thấy trên mặt một trận tối tăm.
Đột nhiên La Thanh Vân mở miệng nói:
– Ta cũng không bảo vệ hắn, ta với hắn không có bất cứ quan hệ gì. Nếu như Tây Môn công tử muốn tìm hắn gây sự liền tùy tiện, tuyệt đối không nên cho ta mặt mũi.
Mấy người đều sững sờ, khóe miệng Từ Thanh khẽ mỉm cười, thầm nói: Xem ra La Thanh Vân này cũng là người hiện thực, mặc dù mọi người từng ở trong Tu Di Sơn vào sinh ra tử, nhưng dù sao thực lực bây giờ đã khác nhau một trời một vực, không còn cách nào đồng thời vui vẻ chơi đùa.