Nhưng Lý Vân Tiêu lại nhẹ nhàng nở nụ cười, tương tự giơ tay lên, một điểm hỏa diễm ở đầu ngón tay ngưng ra, hướng về móng vuốt của La Thanh Vân điểm đi.
Con ngươi của La Thanh Vân đột nhiên áp súc, một điểm hỏa diễm kia dĩ nhiên mang đến tâm ý vô tận kh*ng b* cho hắn, để linh hồn cũng vì đó rung động, trong mắt hắn tuôn ra một vệt tinh mang, liền lập tức hóa trảo thành quyền, sức mạnh trực tiếp từ một thành tăng lên tới tám thành.
Trên mặt Lý Vân Tiêu ý cười không giảm, Phượng Hoàng Chân Hỏa trực tiếp tắt, nhẹ nhàng duỗi ra lòng bàn tay, liền hướng về nắm tay của La Thanh Vân vỗ xuống, một đạo Thái Cổ Cương Phong ở bốn phía bàn tay hắn hiện lên.
Đùng.
Một tiếng vang lanh lảnh, lòng bàn tay của Lý Vân Tiêu trực tiếp vỗ vào trên nắm tay La Thanh Vân, trực tiếp nắm chặt rồi, cười nói:
– La huynh đừng tìm ta đùa giỡn, ngươi là thất tinh Vũ Tôn cường giả, lẽ nào muốn một quyền đánh nổ ta ư.
Sắc mặt La Thanh Vân muốn bao nhiêu khó coi thì có bấy nhiêu khó coi, một quyền tám phần mười sức mạnh của hắn, lại bị đối phương nắm chặt, đồng thời một luồng Cương Phong khó có thể dùng lời diễn tả được trực tiếp chấn tan quyền kình của hắn, càng là thông qua lòng bàn tay truyền tới, như một luồng gió xoáy ở trong quả đấm của mình xốc lên, như cối xay thịt ở trong kinh mạch xương cốt của hữu quyền nổ tung, hầu như trở thành một bãi thịt nát.
Hắn định nhãn nhìn tới, toàn bộ nắm tay phải đã biến thành màu đen, không còn bất kỳ tri giác
– Móa…
La Thanh Vân bỗng nhiên hít vào ngụm khí lạnh, liên tục lui lại, nội tâm chấn động như cơn sóng thần cùng lửa giận mãnh liệt.
Tiểu tử này dĩ nhiên cường đại như thế?
Đáng chết suýt chút nữa bị hắn lừa gạt, cái khuôn mặt tươi cười chết tiệt này, ta thật muốn xé rách hắn, ta mới đầu nên nghĩ đến a, tiểu tử này xưa nay luôn là ác ma giả heo ăn thịt hổ.