Mai Cốt Sơn vẫn quy Huyết Thần cung chưởng quản, là danh sơn bảo địa có tiếng của Đông vực, vô số vũ giả ẩn núp trong đó tu hành, nhưng sau chuyện đại ma, phong ấn mở ra, cùng với biến cố theo đến là linh khí bắt đầu trôi đi, biến thành nơi vô bổ, thêm vào ma kiếp để quá nhiều vũ giả vẫn lạc, Mai Cốt Sơn đã từng danh dương thiên hạ, bảo địa của tán tu tụ tập lập tức trở nên hoang vu.
Lý Vân Tiêu lâm không bay ra Mai Cốt chi địa, thần niệm một đường đảo qua, phát hiện vũ giả chỉ vẻn vẹn có hơn mười người, hơn nữa đều là thực lực thấp kém, chỉ nghe hai người ở phía dưới thấp giọng nói nhỏ.
– Sư huynh, quả nhiên miễn phí sẽ không tốt a, nơi đây linh khí không lớn bằng lúc trước, chẳng trách người Huyết Thần cung huỷ bỏ thu phí.
– Phải a, sớm biết trở nên như vậy, sẽ không cần chúng ta tiêu tốn lượng lớn nguyên thạch truyền tống đến, lần này ngay cả nguyên thạch di chuyển cũng thu không trở về.
– Bất quá ít người cũng có chỗ tốt của ít người, chúng ta tu luyện sẽ không có người quấy rầy. Vô luận là ở đâu, chỉ cần đi cùng sư huynh, liền vượt qua bất kỳ Linh sơn bảo địa.
– Ai, vũ đạo duy gian, sư huynh chỉ muốn một lòng chứng vô thượng đỉnh cao, ngoài ra trong lòng không có suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác.
– Tại sao? Vũ đạo đỉnh cao liền hấp dẫn ngươi như thế sao? Nếu như người mình yêu cũng không để ý, muốn vũ đạo đỉnh cao cần gì dùng? Sư huynh, ta sẽ không từ bỏ, chết cũng muốn cùng với ngươi.
– Ngươi……, ngươi làm sao ngoan cố như vậy đây? Ai, được rồi, sư huynh bị chân tình của ngươi đánh động, chúng ta liền vĩnh viễn cùng nhau đi, sư đệ.
Lý Vân Tiêu một mặt bạo hãn, suýt chút nữa ói đi ra, thân thể run cầm cập mấy lần, liền vội vàng bay ra Mai Cốt chi địa, tới dưới chân núi Huyết Thần cung, lúc này mới để Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường đi ra, ba người đồng thời sóng vai mà đi.