Ma vân dần dần hòa vào lực lượng Thế giới, đem một vùng không gian bao phủ xuống.
Sắc mặt Trác Thanh Phàm rốt cục thay đổi, ngưng mắt nhìn Cổ Tháp, cả kinh nói:
– Siêu phẩm huyền khí?
Đế Dạ hừ lạnh một tiếng nói:
– Có lực lượng Thế giới của thánh khí, cùng Ma vân Vực Giới trấn áp không gian, ta nhìn ngươi còn làm sao triển khai hư không bí thuật.
Hắn đánh vào trong tháp cổ mấy đạo pháp quyết, lập tức hóa thành một toà thông thiên chi tháp, từ lòng bàn tay hắn bay ra, hướng về vị trí của Trác Thanh Phàm ầm ầm ép đi.
Trên Cổ Tháp ánh sáng vạn trượng, phảng phất thần tháp tiên các, không giống đồ vật nhân gian, Trác Thanh Phàm ở dưới thế giới lực kia trấn áp lại, trong mắt lộ ra thần sắc kinh hãi, trong miệng tự lẩm bẩm:
– Siêu phẩm huyền khí… Đúng là siêu phẩm huyền khí…
Trong tròng mắt Lý Vân Tiêu cũng lộ ra vẻ khiếp sợ, đây là lần thứ nhất hắn nhìn thấy có người sử dụng tới siêu phẩm huyền khí, tuy rằng Cổ Thần chiến trường tàn tạ không thể tả, nhưng dù sao cũng là huyền khí pháp bảo mà Ma chủ Đế đã từng triệt để luyện hóa, một khi triển khai, uy lực so với Giới Thần Bi của hắn phải cường đại hơn nhiều lắm.
Trong đầu c*̉a hắn nhanh chóng ghi nhớ cảnh tượng trước mắt, từng cái xác minh với lúc hắn triển khai Giới Thần Bi, lẫn nhau dung thông.
Trác Thanh Phàm ở sau khi thất thần ngắn ngủi, trong mắt b*n r* đạo đạo tinh mang, rốt cục lộ ra vẻ chăm chú, hắn giơ tay phải lên, một đạo ánh sáng màu xanh ở trong tay ngưng tụ, chậm rãi hóa ra một cây trường kích cổ điển.
Trong lòng Lý Vân Tiêu chấn động, sợ hãi nói:
– Loại chiến đấu cấp bậc này, hắn cũng muốn vận dụng Thương Hải như ở trước mắt sao? Chẳng lẽ nói hư không bí thuật của hắn thật sự bị lực lượng Thế giới trấn áp?
Phát hiện này để trong lòng hắn giật mình, không nói ra khiếp sợ hay là mừng rỡ, nếu thật sự là như thế, như vậy chỉ cần hắn triệt để luyện hóa Giới Thần Bi, chờ thời điểm trở lại Vũ Đế đỉnh cao, liền hoàn toàn có thể áp chế Trác Thanh Phàm.