Hỏa Âm thiêu đốt không chỉ là thân thể, càng là lực lượng linh hồn, nàng vội vàng nói:
– Chủ nhân, chạy mau, đường nối sắp biến mất rồi.
Đế Già đứng ở đó lẳng lặng bất động, chỉ là mở miệng nói:
– Vì sao ngươi ngay cả hồn phách cũng đồng thời thiêu đốt?
Hỏa Âm sững sờ, không nghĩ tới hắn sẽ hỏi vấn đề này, bật cười khanh khách:
– Một khi nhập ma, không phải linh hồn cũng là của chủ nhân sao?
Cái bóng của Đế Già ở dưới hỏa diễm chiếu rọi kéo thật dài, kéo đến trong Ma vân đêm tối vô tận.
Hắn chậm rãi xoay người, không để ý Hỏa Âm, hướng về vòng sáng bước đi.
Tất cả mọi người mở to hai mắt, bất đắc dĩ nhìn hắn rời đi, cho đến thân thể biến mất. Rất nhiều người muốn xông tới chặn lại, nhưng có một tên tứ tinh Vũ Đế thiêu đốt linh hồn bảo vệ, ai cũng không có gan tiến lên.
Thân ảnh Đế Già biến mất ở trong vòng sáng, truyền đến một thanh âm nhàn nhạt nói:
– Ngươi là ma nô tốt nhất trong vô số năm đến nay.
Vòng sáng theo Đế Già rời đi mà dần dần biến mất, toàn bộ đại địa lần thứ hai khôi phục một màu đen kịt, ngoại trừ đoàn hỏa nhân thiêu đốt dần dần dập tắt, thì không nhìn thấy bất kỳ ánh sáng.
Nội tâm mọi người hi vọng c*̃ng theo Đế Già rời đi mà rời đi, toàn bộ lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Thân thể Hỏa Âm cứ thiêu đốt như vậy, càng ngày càng mờ, cuối cùng dập tắt.
– Nộ a, tại sao, vì sao các ngươi lại để hắn chạy trốn.
Phía chân trời đột nhiên truyền đến tiếng gào thét của Đế Dạ, Đế Già rời đi bị hắn nhìn ở trong mắt, lần sau lại muốn bắt liền thiên nan vạn nan, một luồng tâm tình cáu kỉnh ở trên người hắn lan tràn ra.
– Khà khà, ngươi muốn thành tựu Chân Ma thể hoàn chỉnh, là không có hi vọng. Đừng nói là hắn, dù là ta, c*̃ng sẽ không thành toàn ngươi.
Đế Quân vẫn thoi thóp, chờ đợi bị hấp thu triệt để đột nhiên mở miệng nói, trong mắt đột nhiên bùng nổ ra một đạo u quang, giận dữ hét: