Bốn người khác cũng cắn răng chống cự, dốc sức liều mạng chống lại Cổ Tháp kia, lực lượng một kích của lão giả áo bào tím khiến lực lượng trong Cổ Thần Chiến Tràng bắt đầu hỗn loạn…, thoáng cái mất đi cân đối, đột nhiên co rút lại, trong chốc lát lần nữa bành trướng trùng kích ra
“Ầm ầm”
Chỉ thấy bốn đạo nhân ảnh từng cái bị đánh bay, mau phơi trời cao.
Sắc mặt Đế Quân cũng trở nên lúng túng, trở nên vô cùng dữ tợn, Cổ Thần Chiến Tràng kia còn chưa hoàn toàn diễn biến trở về trong tay, linh khí tổn hao nhiều. Cái này khiến trong lòng hắn cảm thấy đau lòng không dứt, huyền khí này vốn đã hư hao nghiêm trọng, mỗi khi dùng một lần liền tiêu hao một lần, nếu không phải ma khí nơi đây rất lớn, khiến hắn có thể dễ dàng khu động tháp này thì sợ rằng cũng khó mà bỏ được.
– Khuê, Thất, Lý, Sỉ, Thất, Lý, Sỉ...
Ngôn ngữ cổ quái không ngừng vang lên từ miệng Đế Quân, Cổ Thần Chiến Tràng huyền ở bên người hắn, sáu cánh tay bắt đầu đồng thời bấm niệm pháp quyết, ma khí trên người cũng theo chú ngữ bắt đầu dần tăng cường, tựa hồ từ đằng xa hấp thu lực lượng vô tận, tăng lên từng chút một.
– Không tốt, lực lượng ma này tựa hồ như vô cùng vô tận vậy.
Lão giả áo bào tím kia kéo lấy thân thể trọng thương bay tới, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi, bốn người còn lại cũng nhao nhao bay về, không người nào không trọng thương, sắc mặt trắng bệch. Huyền khí cửu giai trong tay bọn họ thật giống như gặp khắc tinh vậy, dưới một kích vừa rồi đã hoàn toàn rơi vào hạ phong, hơn nữa linh khí hoàn toàn biến mất.
– Quả nhiên là công pháp rút ra ma lực.
Sắc mặt Hứa Diễm trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Trong cửu thiên thập địa này, quả thật không có ma khí rót vào. Bất quá trong Tiểu Thừa Tuyệt Thiên Trận của ta, có thể phong bế lục đạo ngũ hành, triệt để ngăn cách với bên ngoài.