“Bang bang”
“Bang bang”
Không trung không ngừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết của võ giả và tiếng nổ tung, thoáng cái đã đoạt đi tánh mạng hơn hai mươi người, đều là những Võ Tôn đê giai cả, vừa đối mặt một cái đã triệt để vẫn lạc.
Mặc dù những Võ Tôn cao giai có thể, tạm thời bảo trụ tánh mạng, nhưng cũng bị ma khí xâm nhập, thân thể bắt đầu dần dần biến thành đen, mất đi bản tính
– Ha ha, lực lượng, lực lượng rất mạnh ah.
Một gã Võ Tôn đột nhiên tà ác cười ha hả, bay vuột đến sau lưng Đế Quân, trực tiếp quỳ xuống lạy, hưng phấn nói:
– Bái kiến chủ nhân
…
Tất cả mọi người hít một hơi lạnh, hoảng sợ không thôi, lúc này lại có ba bốn tên võ giả phát sinh đồng tình huống như thế, mỗi người đều quỳ gối sau lưng Đế Quân.
Đế Quân cười to nói:
– Ha ha, rất tốt, rất tốt, ta đang cần một ít thủ hạ đây.
Hắn nhìn qua người còn lại, nhe răng cười nói:
– Các ngươi cũng đều có tư cách này, không nên gấp, nguyên một đám đến đây đi.
Hứa Diễm hoảng hốt, đột nhiên quát:
– Tất cả Võ Tôn lui ra, đừng cho ma khí nhập vào cơ thể.
Không có Cửu Thiên Đế Khí phòng ngự, căn bản không cách nào ngăn cản ma uy.
Thoáng cái mỗi người biến sắc, những Võ Tôn kia đã sớm tâm kinh đảm hàn, đột nhiên phóng xuống phía dưới, nguyên một đám nuốt đan dược vào, vận công ngăn cản.
Tào Á Tinh dưới một kích kia đã bị một tia ma khí chấn nhập vào trong cơ thể, hoảng hốt không thôi, vội vàng vận chuyển huyết thần công, muốn bức ra, nhưng lại phát hiện không có chút tác dụng nào cả, huyết hải chi lực có thể ô nhiễm vạn vật vậy mà lại bị ma khí ăn mòn.
Hắn lập tức sợ tới mức trắng bệch, nhìn đám võ giả đang quỳ gối trên bầu trời kia, nội tâm vô cùng sợ hãi, hắn cũng không muốn trở thành Ma phó gì đó đâu.