Dáng cười Hứa Diễm ngưng tụ, ngốc trệ một thoáng, nhìn vào quạt xếp trong tay, thần sắc dần dần bắt đầu trầm trọng. Hắn thật sự cảm nhận được một cổ ma khí từ trên đó, hắn ngưng thanh nói:
– Ý của ngươi là nói, đã có Đại Ma đi ra, hơn nữa còn giết Khương Hội Thư?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Đại Ma g**t ch*t Khương Hội Thư cũng không phải Đại Ma dưới phong ấn, nhưng mục đích của hắn chính là mở ra toàn bộ phong ấn, giải phóng Đại Ma bên dưới ra:
– Hắn ngưng trọng nói:
– Cho nên ngươi bây giờ mau nói cho ta biết, bảy đạo phong ấn đã mở ra mấy đạo rồi?
Hứa Diễm trong nội tâm chấn động, dưới khí thế bức người của Lý Vân Tiêu, hắn vậy mà sinh ra một tia áp lực, cầm chặt lấy quạt xếp trong tay, sắc mặt âm trầm bất định.
Đối với lời Lý Vân Tiêu nói về mặt lý trí hắn không thể tin, nhưng chẳng biết tại sao, về tình cảm thì lại đi tin. Bản năng Thuật Luyện Sư khiến hắn cảm giác được đối phương cũng không gạt hắn, nhưng mà...
Hắn thận trọng nói:
– Nơi này ta đã xem qua rất nhiều điển tịch, căn bản không có nói đến Đại Ma gì cả, tất cả đều chỉ về một hướng — con đường thành thần!
Lý Vân Tiêu nhướng mày, hừ lạnh nói:
– Hừ con đường thành thần? Vớ vẩn, nơi này sở dĩ gọi là Mai Cốt chi địa, chính là vì có đại lượng thi hài võ giả thời xa xưa, nếu con đường thành thần ở trong đó vậy thì vì sao phải phong ấn, những người này lại vì sao mà chết?
Sắc mặt Hứa Diễm trầm xuống, những điều này hắn cũng từng hoài nghi, nhưng ghi chép trong đại lượng sách cổ, khiến hắn dần mất đi hết hoài nghi:
– Đã biết rõ nơi này gọi là Mai Cốt chi địa, vậy tất nhiên hiểu được sự tồn tại của danh tự, đây là bảo mạch vô thượng đã từng sinh ra đời Chân Long, tự nhiên là nơi thành thần rồi!