– Thật đúng là có Thuật Luyện Sư cửu giai ở đây luyện khí, quá kinh người, đáng tiếc đã tới chậm một bước.
– Thuật Luyện Sư cửu giai vô luận ở đâu cũng đều là tồn tại như thần, sao lại chạy tới nơi quỷ quái này luyện khí cứ?
– Lỡ mất dịp tốt ah, nếu để cho lão tử bắt được hắn, mỗi ngày bắt hắn luyện huyền khí cửu giai cho ta mới được.
Thoáng cái liền vọt tới hơn mười người, biểu hiện trên mặt mỗi người đều không đồng nhất, có sợ hãi thán phục, có hối hận, có hồ nghi, có suy đoán...
Huyết Thần Tử lâm không mà đứng, lạnh lùng nhìn phía dưới, quanh thân lập tức tụ tập hơn mười tên cao thủ Huyết Thần Cung, lẳng lặng mà đứng bên người hắn.
– Sư tôn, vừa rồi thật là lôi kiếp cửu giai sao? Chẳng lẽ có huyền khí cửu giai sinh ra đời sao?
Một gã đệ tử tiến lên hồ nghi hỏi, đúng là Tào Á Tinh, hắn chính là đệ tử mà Huyết Thần Tử yêu thương, cho nên có cái này dựa vào.
Huyết Thần Tử sắc mặt âm trầm bất định, nói:
– Lôi kiếp huyền khí cửu giai ta cũng chưa từng thấy qua, có phải không không dễ phán đoán, nhưng mà...
Hắn ngưng thanh nói:
– Ta chung quy vẫn luôn cảm giác Thiên Sư Cự Nhân Xích ở ngay phụ cận, nhưng không cách nào định vị nơi cụ thể được!
Tào Á Tinh cả kinh, vội hỏi:
– Sư tôn, Thiên Sư Cự Nhân Xích không phải huyền khí bổn mạng tương tu của ngài sao? Sao lại mất rồi.
Gương mặt Huyết Thần Tử run rẩy thoáng một phát, lộ ra hung tướng, bình thường khi hắn lộ ra bộ dáng này chính là muốn giết người, Tào Á Tinh cũng cực kỳ hoảng sợ, vội vàng lùi lại sau mấy bước.
Huyết Thần Tử thấy là học trò cưng của hắn, lúc này mới dần thu lại hung tướng, nhưng vẫn âm trầm như muốn chảy ra nước, nói:
– Vì sau khi luyện thành Huyết Thú có thể dễ không chế, nên ta đã bỏ luôn cả Thiên Sư Cự Nhân Xích vào trong đó.