Tên Võ Đế kia sững sờ, nhìn bộ dáng Đế Già, thập phần lạ mặt, lại khiến hắn cảm thấy cổ quái nói không nên lời, trong lòng sinh ra trận trận hàn ý ra, vội nói:
– Vâng
Liền nhu thuận thối lui sang bên cạnh, chỉ là sắc mặt rất khó coi, trong lòng còn vạn phần nhớ thương chuôi bảo đao kia của Lý Vân Tiêu.
Đế Già lộ ra dáng tươi cười nói:
– Sao hả, không biết ta rồi sao? ”
Lý Vân Tiêu lòng tràn đầy đề phòng, từ chỗ khô lâu hắn đã biết được sự không đơn giản của đại ma, cười khổ nói:
– Ngươi là đầu trong Tu Di Sơn hay là đầu ở Vực Ngoại Tinh Không kia thế?
Đế Già hừ lạnh một tiếng, nói:
– Đầu nào? Ngươi rất không tôn kính ta ah, cổ phân thân kia thì ra bị trấn áp ở Vực Ngoại Tinh Không, cũng hay cho đám người kia nghĩ ra được. Cám ơn ngươi đã tu luyện thân thể ta tốt như vậy, hiện giờ có thể trả cho ta rồi.
Hắn ánh mắt lộ ra vẻ ác lạnh, nhìn thân thể Lý Vân Tiêu từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy thích
Lý Vân Tiêu bị hắn nhìn chằm chằm cảm thấy một hồi sợ hãi, nói:
– Ta để cử cho ngươi một người, gọi Bá Thiên Võ Đế Ngạo Trường Không, thân thể của hắn là Bất Diệt Kim Thân, đoán chừng ngươi sẽ rất thích đấy.
Đế Già nhíu mày lại, nói:
– Ah? Người này ta đã thấy qua trong trí nhớ không ít người, là đứng đầu thập đại Võ Đế gì đó phải không? Nhưng hắn để làm lốp xe cao cấp đi, ngươi thì là lốp xe tạm thời của ta.
Hắn cười lành lạnh nói:
– Ta biết rõ ngươi rất khó chơi, nhưng dưới tình huống hiện giờ ngươi còn định trốn sao?
Lý Vân Tiêu khẽ cười nói:
– Đương nhiên, mặc dù là con sâu cái kiến cũng muốn giãy dụa mà.
Sắc mặt hắn dần trở nên nghiêm nghị…, nghiêm mặt nói:
– Bất quá ta đối với chuyện của ngươi rất có hứng thú đấy, Mai Cốt chi địa này hẳn là trấn áp một cỗ phân thân khác của ngươi a, ngươi định phóng xuất hắn sao? Sau đó đám đại ma các ngươi cuối cùng dung làm một thể hay là sao?