Khô lâu mở ra thủy vực giới cho Lý Vân Tiêu, rốt cục cũng thực hiện được nguyện vọng của mình, có thể trọn đời an nghỉ, mà Thi Biệt đao sau khi chủ nhân rời đi, rốt cục cũng mất đi dấu hiệu tính mạng, trở về lại đao chi bản thể, yên lặng cắm trên vùng đất.
Yêu Long cũng thổn thức nói:
– Không thể tưởng được lại là kết quả này, một đời cường giả vậy mà lại vùi thân ở đây
Lý Vân Tiêu thở dài, cũng thê lương nói:
– Mặc ngươi công che cả đời, cũng không thoát khỏi năm tháng trôi qua. Tuế nguyệt, là Thiên Đạo lớn nhất ah.
Hắn chụp mạnh một trảo, chuôi Thi Biệt đao trên đại địa kia đột nhiên bay lên, hóa thành một đạo quang mang rơi vào hắn tay, hàn quang chiếu ảnh, ở trên thân đao có khắc lấy mấy chữ nhỏ rõ ràng: Nhất Đao Thiên Thu
– Nhất Đao Thiên Thu.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng thì thầm:
– Dù sao gọi ngươi Thi Biệt đao cũng không dễ nghe, danh tự của ngươi lúc trước cũng theo chủ nhân lúc đầu của ngươi biến mất trong dòng lịch sử rồi, từ hôm nay trở đi, ngươi gọi là Thiên Thu Bá Đao đi.
Khí uẩn hắn cảm nhận được từ trên thân đao này còn trên cả Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm của hắn, là tồn tại cùng một cấp bậc với Hoàng Triêu Chung.
Lý Vân Tiêu sau khi thu Thiên Thu Bá Đao, cả người liền bay ra khỏi Giới Thần Bi, thu thần bi vào trongcơ thể, đột nhiên hắn lộ ra thần sắc cổ quái, cười khổ nói:
– Chỉ lo cảm ngộ Thiên Địa, không thể tưởng được tu vị cũng đã được đề thăng lên không ít.
Hắn lúc này chợt phát hiện, mình trong lúc vô hình vậy mà đã vượt qua hai cấp độ, vọt tới Võ Tôn tam tinh. Bất quá tu vị tăng lên với hắn mà nói tuy rằng cao hứng, nhưng cũng không đến mức quá hưng phấn. Hắn nhìn qua thủy đàm bên dưới, đáp xuống trong đó, nhíu mày lại.
Đáy thủy đàm đích thật là hình thái một phong ấn, theo Chân Long chi lệ mất đi, đã bị phá vỡ ra rồi.