Khương Hội Thư lạnh lùng nói:
– Mạng của ta cho tới giờ đều nắm trong tay mình, không phải do ngươi bố thí, bây giờ nói gì cũng đã chậm, chết đi.
Hắc Xà trong tay hắn đột nhiên đánh ra, đâm thẳng tới chỗ hiểm đối phương.
Thời khắc mấu chốt, một đạo bóng đen bỗng nhiên đánh úp lại, đánh lên Hắc Xà kia, hai cổ lực lượng va chạm vào nhau bắn lui ra.
Bóng sau khi bị chấn khai cũng không biến mất, trực tiếp nhập vào trong cơ thể Khương Hội Thư.
Khương Hội Thư vốn tưởng rằng có người tới cứu mình, lộ vẻ đại hỉ, nhưng sau khi thấy người tới thì lòng liền chìm vào đáy cốc, tựa hồ còn đáng sợ hơn cả đối mặt hai người Úy Trì Kim, hoảng sợ quát to một tiếng liền giãy dụa muốn chạy trốn.
Nhưng hai người há có thể để hắn như ý, Hỏa Âm b*n r* một hỏa đạn lên bắp chân hắn, khiến hắn lần nữa té lăn trên đất, giãy dụa không thôi, cả người đều lộ ra cực kỳ thống khổ, trên người bắt đầu bốc lên trận trận đen kịt.
– Là ai? Ngươi là người phương nào?
Úy Trì Kim nhìn về phía Đế Già đang từ xa đi tới, cảnh giác không thôi, thầm nghĩ hôm nay thật sự quá xui xẻo rồi, thoáng cái liên tiếp gặp phải cao thủ, trong mắt hắn lần nữa lộ ra sát khí, chuyện mình muốn giết ngyời thành Hồng Nguyệt quyết không thể truyền đi, nếu không thì phải chết chắc rồi.
– Ha ha, không cần khẩn trương. Người này là nô lệ đào tẩu của ta, đa tạ nhị vị bắt lấy hắn.
Đế Già chậm rãi cười nói, trong mắt lộ ra vẻ cảm kích.
Úy Trì Kim nhướng mày, không tin hừ lạnh nói:
– Hừ, nô lệ? Ngươi lừa gạt ai, một gã Võ Đế tứ tinh có được huyền khí cửu giai, sao có thể là nô lệ của ngươi được, mau báo ra thân phận, ta có thể tha chết cho ngươi.
Đế Già khẽ cười nói:
– Người ah, nói chuyện luôn nghĩ một đằng nói một nẻo, thần sắc trong mắt ngươi rõ ràng là đang nói cho ta biết nhất định phải giế ta, nhưng trong miệng lại nói cái gì mà tha ta một mạng chứ? Ta từ trong mắt ngươi thấy được âm hiểm xảo trá, ngươi bây giờ đang tìm nhược điểm của ta, định thừa lúc ta không sẵn sàng đột nhiên ra tay đánh lén, có đúng không?