Hào quang của Úy Trì Kim thoáng cái cứng lại trên không trung, hiển hóa ra chân thân, dưới sự kinh hãi trường xà tiên màu đen lao ra, như Giao Long ngang trời, quất xuống dưới.
“Phanh”
Cực lực chấn lên Hắc Xà kia, lập tức như như giật điện rụt về, hóa thành một đoạn roi da, trở lại trạng thái phong ấn
Úy Trì Kim kinh hãi, dưới một kích này, thực lực cao thấp của hai người vừa nhìn liền rõ.
Hắn thua chính là thua ở huyền khí quá kém, cây quạt của đối phương vừa nhìn đã biết không phải phàm vật, mà roi của hắn so với đối phương hoàn toàn là rác rưởi, hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Hỏa Âm trong nội tâm rùng mình, cũng cảm nhận được sự bất phàm của chiếc quạt kia, vội hỏi:
– Vị đại nhân này, thật sự của chúng ta không có được bất luận bảo vật gì cả, ngược lại tổn thất binh khí vừa tay, lúc này mới không cam lòng thủ hộ ở cửa đại điện. Hơn nữa bên trong còn có người, có lẽ... Hắn đã nhận được thứ tốt gì đó cũng không chừng.
Khương Hội Thư chấn động cự phiến trong tay, liền trực tiếp ép Úy Trì Kim kia xuống dưới, lảo đảo lui về trước đại điện, lạnh lùng nói:
– Ngươi cho rằng lời ngươi nói ta sẽ tin sao? Trừ phi hai người các ngươi đi cùng ta một chuyến.
Hai người trong lòng đều thầm kêu khổ, chỗ tốt gì cũng không được, tổn thất huyền khí không nói, hiện giờ còn quấn vào chuyện của thành Hồng Nguyệt. Đừng thấy bọn hắn cũng là Võ Đế, làm không tốt sẽ phải lập tức vẫn lạc ngay.
Hỏa Âm cười khổ nói:
– Nếu đại nhân không tin, hai người ta có thể cùng đại nhân đi vào xem xét, dùng bổn sự của đại nhân, chúng ta cũng khó có thể đào thoát.
Úy Trì Kim vội hỏi:
– Đúng vậy, nếu giờ hai chúng ta theo đại nhân rời đi, vậy thì chính chủ đạt được bảo vật rất có thể sẽ chạy thoát mất.
Khương Hội Thư thấy hai người không giống như nói dối, trên mặt lộ ra vẻ hồ nghi, nói: