Phát hiện này khiến hắn cơ hồ sợ muốn hít thở không thông, một màn trước mắt này quá mức kh*ng b*, quá mức quỷ dị
Đế Già biến thành ma đầu sau khi nuốt hai người thoáng cái đã khôi phục lại bộ dáng tuấn mỹ, l**m lấy môi dưới, tà tà cười nói:
– Ma phó ngoại trừ có thể làm chút việc đơn giản ra, vốn chính là dùng để ăn nha.
– Ngươi...
Khương Hội Thư đột nhiên một hồi đáy lòng phát lạnh, người này ăn người tùy ý như vậy, còn giống như là ăn cơm uống nước nữa..., khiến toàn thân hắn đều nổi da gà, run rẩy một hồi.
Đế Già sờ lên cái bụng, cười nói:
– Tiêu hóa, bổ sung không ít năng lượng, nhưng vẫn quá ít a!
Hắn tựa hồ hết sức bất mãn, ánh mắt rơi vào trên người Khương Hội Thư, lộ ra vẻ tham lam.
– Tà Ma, cút cho ta.
Khương Hội Thư hoảng hốt, thật sự đã bị sự quỷ dị của đối phương dọa sợ, Vô Cực phiến trong tay đột nhiên nổi lên kình phong cường đại, toàn bộ không gian dưới mộ quạt của hắn liền trở nên cực kỳ vặn vẹo, sụp xuống chính giữa.
Còn bản thân hắn thì sau một chiêu liền hóa thành một đạo độn quang đào tẩu, vô luận người trước mắt này thực lực thế nào, hắn đều cảm thấy run rẩy, không muốn khai chiến.
Đế Già bị kình phong kia quét qua, thân thể trở nên một hồi hoảng hốt, đợi đến lúc kình phong qua đi mới dần dần ổn định lại, sắc mặt trầm xuống, lẩm bẩm:
– Vẫn là do lực lượng quá yếu, một kích của Võ Đế tứ tinh ta cũng có chút không ngăn nổi. Đầu Ma phó này trước hết cứ nuôi đó đã, chờ ta tìm được cỗ thân thể thứ ba, đề cao thực lực lại ăn sau.
Đế Già nhìn qua phương hướng Khương Hội Thư đào tẩu, lẩm bẩm nói:
– Ở đây thần thức không cách nào tản ra, chỉ có cảm ứng yếu ớt như có như không kia tựa hồ cũng chính là phương hướng này. Người này là người thành Hồng Nguyệt, có lẽ thật sự biết rõ chỗ ma khí chi nguyên cũng không chừng, may là ta có lưu lại ấn ký trên người hắn, đi theo xem một chút đi.