Sau thời gian uống cạn chung trà, đột nhiên một thanh âm rất nhỏ truyền đến, đều lọt vào tai hắn, thanh âm kia nói:
– Ân, tuy rằng cảm giác được vẻ xao động bất an của tiểu đồng bọn, nhưng chung quy vẫn không tìm thấy giao lộ, thật đáng ghét, xem ra phải tìm người hảo hảo hỏi một chút rồi.
Khương Hội Thư trong nội tâm kinh hãi, đột nhiên dừng thân, hoảng sợ nhìn khắp mọi nơi, phẫn nộ quát:
– Người phương nào? Cút ra đây cho ta
Hắn hét lớn một tiếng, sóng âm chi lực tản khắp bốn phương tám hướng, lập tức liền san bằng một mảnh núi rừng, lộ ra một khối trạng thái chân không.
Không gian có chút vặn vẹo thoáng một phát, ở trước mặt Khương Hội Thư dần dần hiện ra vài nhân ảnh, nguyên một đám trên người lộ ra khí tức cổ quái, một gã nam tử cầm đầu tướng mạo tuấn mỹ lại có vẻ yêu dị, nhìn qua hắn cười nói:
– Xin hỏi, ma khí chi nguyên ở đây từ chỗ nào phát ra? Sao ta tìm mãi vẫn không thấy cửa vào thế?
Đồng tử Khương Hội Thư đột nhiên co lại, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào đám võ giả sau lưng nam tử, kinh hãi nói:
– Các ngươi là Chí Cao Môn sao?
Ánh mắt của hắn dừng ở trên người một vị lão giả, cả kinh nói:
– Ngươi là chưởng môn Chí Cao Môn, Ngưu Kinh?
Chí Cao Môn cũng không phải đại môn đại phái gì, nhưng hắn thân là nhân vật trọng yếu của thành Hồng Nguyệt, đối với tất cả thế lực lớn ở Đông Vực đều hiểu rất rõ ràng, cho nên thoáng cái đã nhận ra những người ở sau lưng kia. Nhưng những người này giờ phút này nguyên một đám sắc mặt cổ quái, giống như bị trúng tà vậy, đối với nam tử trước mặt này tỏ vẻ cực kỳ cung kính.
Ngưu Kinh quát lạnh nói:
– Ngươi là người phương nào? Thấy chủ nhân nhà ta còn không mau mau quỳ xuống, còn chờ phân phó sao?
Khương Hội Thư thiếu chút nữa đã phun ra một búng máu, giận quá thành cười nói: