Sắc mặt Lý Vân Tiêu trắng bệch, vội vã đem đám huyền khí này đều thu hồi, hai tròng mắt chợt hóa thành huyết nguyệt mở ra, hướng tới sâu trong nước suối ngưng mắt nhìn đi, Thi Biệt Đao đã sớm không biết tung tích.
– Xem ra là trốn xa rồi nhưng phía dưới chỉ có một con đường, lẽ nào nó đi ngược chiều mà lên? Nếu là như vậy, chẳng lẽ không phải tiến vào chỗ đó?
Lý Vân Tiêu trầm ngâm một trận, cũng theo đó một đầu chui xuống nước, theo phương hướng lúc trước đi ngược chiều lên.
Trong nước suối sinh mệnh lực rất mạnh, không ngừng tẩm bổ thân thể hắn, hồn lực cũng chậm rãi khôi phục, chỉ bất quá trong thời gian ngắn sợ là khó có thể phục hồi như cũ đến đỉnh phong.
Yêu Long đột nhiên kinh ngạc nói:
– Trong nước suối này có sinh mệnh lực mạnh như vậy, trong nước lại vì sao không thấy được một sinh vật còn sống?
Lý Vân Tiêu nhướng mày, phóng nhãn nhìn lại, đúng là như thế. Chỉ bất quá lúc trước hắn không có chú ý tới mà thôi, bởi rơi vào bên dưới địa mạch, hết sức u ám, đồng thời nước ấm càng ngày càng lạnh.
Mấy canh giờ sau, Lý Vân Tiêu bơi vào một khối không gian thập phần rộng lớn, mặt trên mơ hồ có ánh sáng nhạt chiếu xuống, tựa hồ còn có thể nghe thấy thanh âm.
Lý Vân Tiêu nhíu chặt vùng lông mày lại, kinh ngạc nói:
– Thi Biệt Đao đi đâu rồi? Một đường đến đây chỉ có một con đường như vậy có thể đi theo, cửa ra thông đạo phía trên đó là có người của Thánh Vực bắt tay, lẽ nào Đại Thi Biệt đi ra đó?
Hắn ở trong nước lặn đi một đoạn thời gian, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, lẩm bẩm:
– Không có khả năng đi ra, lấy tính tình của Thi Biệt, không có khả năng không bị phát hiện, chẳng lẽ là trong nước có lối đi riêng?
Hắn bắt đầu thận trọng ở đáy nước tìm kiếm, vẫn là nhất vô sở hoạch.