Lý Vân Tiêu mỉm cười, cả người đã hóa thành quang mang, tựa như một đạo Lưu Tinh lao xuống, hướng về huyết thú đi.
Huyết thú giận tím mặt, ngửa mặt lên trời nổi giận gầm lên một tiếng, cũng phun ra một đạo thiểm điện, bỗng nhiên bắn về phía Lý Vân Tiêu. Lý Vân Tiêu hét lớn một tiếng, lần thứ hai ngưng ra một đạo sấm sét ầm ầm, lưỡng cổ lực lượng ở trên trời cao vang dội, hóa thành hàng tỉ đạo hồ quang nhắm bốn phương tám hướng bắn đi, trên bầu trời một mảnh điện quang chớp động.
– Mẹ nó quả nhiên là tự thành quy tắc chi lực, cư nhiên cùng với lôi chi quy tắc bên trong Giới Thần Bi chiến thành ngang tay.
Trên trán Lý Vân Tiêu chảy ra một chút mồ hôi lạnh, chỉ là một kích kia, bầu trời đã bắt đầu xuất hiện nghiền nát, nếu là cứ đánh tiếp như vậy, không gian bên trong Giới Thần Bi vô cùng có khả năng tiêu tùng.
Huyết thú thấy một kích không trúng, lần thứ hai rống to, lần này là một đạo huyết quang từ trong miệng nó phun ra, một thanh thước đo màu máu đỏ hóa lớn trên không trung, hướng phía Lý Vân Tiêu mạnh mẽ đánh xuống.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng đọng, hừ lạnh một tiếng nói:
– Không phải vật gì cũng có thể ra oai ở trên địa bàn của ta!
Hắn tiện tay điểm một cái, huyết xích kia lập tức bị đông cứng, mau chóng biến nhỏ đi, trực tiếp rơi vào trong tay hắn, bị thu vào.
Huyết xích kia có thể không phải thượng cổ chi vật, mặt trên không có kim sắc khoa đẩu văn tự, không có quy tắc chi lực của mình, vừa ra tới đã bị Lý Vân Tiêu trực tiếp trấn áp thu hồi. Sau đó hắn mạnh mẽ một chiêu thuấn di, lập tức xuất hiện ở trước người của huyết thú, một chưởng đã ấn xuống phía dưới.
Huyết thú đang ngơ ngác đứng ở đó, nó có chút không rõ, vì sao thước đo vừa đi ra đã bị đối phương thu phục. Ở trong cơ thể nó, thước đo tuy rằng không cường đại bằng cây búa, nhưng cũng là đồ vật cực kỳ lợi hại, cũng không thua kém bao nhiêu so với cây búa.