Ở trong một mảnh hư không đen kịt, một đạo quang mang đang chạy như bay mà đi, bên trong quang mang là một chiếc ghế màu trắng do thủy tinh điêu khắc thành, Đoan Mộc Hữu Ngọc đang ngồi trong đó, bảo tọa tản mát ra ánh sáng nhu hòa ôn nhuận, một đường phá không, bốn phía các loại năng lượng dĩ nhiên từng cái tránh ra cho hắn một con đường.
Trong tay Đoan Mộc Hữu Ngọc nắm một tấm chỉ bài viền vàng thật mỏng, ở trong tay không ngừng đảo lộn, cấu thành các loại đồ án, đột nhiên một tấm bài từ trong đó b*n r*, bị hắn đưa tay bắt lấy vào trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng cầm tới trước mắt.
Trên tấm bài kim quang quanh quẩn, cấu thành một vài bức đồ án ở trong đó thoáng hiện liên tục, hai tròng mắt của hắn biến thành một mảnh tử sắc, tụ tinh hội thần ngắm nhìn.
Phía trên tấm bài đồ án ngưng tụ thành một khuôn mặt kinh khủng, mang theo vẻ mỉm cười quỷ dị, càng giống như là tử thần.
– Ừm, liên tục thử vài lần, đều chỉ có thể thôi diễn ra kết quả này sao? Tử thần rốt cuộc là có ý gì?
Đoan Mộc Hữu Ngọc nhẹ nhàng gõ lên tay ghế, tự lẩm bẩm:
– Tử thần… Tử thần…, chẳng lẽ là Tử Thần Cung?
Hắn dừng một chút, bấm tay b*n r*, tấm bài trong tay đột nhiên “Phanh” một phát nổ lên, hóa thành một đạo kim mang tiêu tán đi.
– Vị trí thực sự của Tử Thần Cung tuy rằng ta cũng biết, nhưng là địa bàn của người kia…
Đoan Mộc Hữu Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, trầm ngâm nói:
– Ai, đau đầu a.
Bạch ngọc bảo tọa bay đi giống như xuyên toa, rất nhanh đã tiêu thất ở trên hư không.
Đông Vực, Mai Cốt Chi Địa.
Bên trong hoa viên, tinh quang hồn thể của Lý Vân Tiêu chui vào trong lòng đất tối tăm không biết đã bao nhiêu lâu, bản thể của hắn trong lúc bất chợt nhướng mày, nhìn Giới Thần Bi trên Hoàng Triêu Chung, tựa hồ cảm ứng được cái gì, trực tiếp hóa thành một đạo quang mang đã bay vào trong đó.