Lý Dật hướng tới hai món đồ trên mặt đất bắt lấy một phát, liền rơi vào trong tay mình, bỗng nhiên con ngươi cả kinh, thanh huyền khí bảo kiếm này mặt trên phát ra hàn ý âm sâm khiến hắn không khỏi lông tóc dựng ngược, dĩ nhiên là cửu giai chi vật.
Mà ngọc giản ghi chép công pháp, dùng thần thức tìm tòi, càng lộ ra vẻ hoảng sợ, khuôn mặt chấn động, hắn ngẩng đầu lên, không ngờ phát hiện Tiểu Bát đã không thấy đâu.
Đại điện Tử Thần Cung trở nên vắng vẻ, nếu không phải vật trong tay còn đó, hắn cũng sẽ cho rằng tất cả đều là ảo giác.
Trong tay Lý Dật nắm thanh huyền khí, và công pháp yếu quyết, vẻ mặt âm trầm ở trên đại điện đi qua đi lại, không ngừng suy nghĩ, lẩm bẩm:
– Từ công pháp yếu quyết này xem lên, người này nhất định là đối với quá khứ của ta có hiểu biết. Hơn nữa có thể lấy ra Huyền Băng Yếu Quyết của Bắc Minh thế gia, thực lực cao đã khó có thể tưởng tượng. Hơn nữa trụ sở của Tử Thần Cung cũng là chuyện cực kỳ bí mật, người thường căn bản vô pháp biết được, lấy thực lực của Vũ Văn b**n th** đảm nhiệm cung chủ, thật có chút không đủ. Chẳng lẽ hắn nói dĩ nhiên là sự thực, chủ nhân chân chính của Tử Thần Cung này đích thực là kẻ gọi là khôi thủ kia?
Lý Dật có chút táo bạo đứng lên, hô hấp cũng biến thành nặng nề, lẩm bẩm:
– Mặc kệ đi, nếu ta đối với bọn họ còn có tác dụng, cũng sẽ không hạ thủ đối với ta. Huống hồ nhiệm vụ giết Lý Vân Tiêu, hoàn toàn hợp bản ý của ta, có bọn họ ở sau lưng chống đỡ, không chỉ có xác suất giết được Lý Vân Tiêu tăng lớn, hơn nữa cũng không cần hoàn toàn trông cậy vào yêu tộc và Tứ Cực Môn, cứ như vậy, khi đối mặt với bọn hắn, ta cũng có lá bài tẩy của mình, đích thật là chuyện thật tốt, khôi thủ a khôi thủ, chờ đợi ta quật khởi, sau đó sẽ tới xem một chút chân diện mục coi ngươi rốt cuộc là ai!