– Nga? Có chút ý tứ đấy.
Ánh mắt của bạch y nam tử ở trên người Lý Dật quan sát một phen, không ngừng gật đầu cười nói:
– Thực lực không sai, sắp sửa đi vào cửu thiên võ đế, xem ra lần này không để cho ta đến vô ích.
Lý Dật trong lòng đại chấn, đối phương liếc mắt đã có thể xem thấu tu vi của mình, hiển nhiên là tu vi còn cao hơn mình, như vậy cũng ít nhất là cửu thiên võ đế.
Nếu là ở trước đây, gặp phải cao thủ cấp bậc Vũ Đế sợ là từ lâu đã bị hù dọa nằm sấp xuống, nhưng bây giờ hắn coi như đã gặp qua quen mặt, trước tiên ổn định tâm tình của mình, lạnh lùng nói:
– Ngươi rốt cuộc là người phương nào?
– Ta sao? Hắc hắc…
Bạch y nam tử khẽ cười nói:
– Ngươi có thể gọi là Tiểu Bát, tất cả mọi người gọi ta như vậy. Về phần ta là người phương nào cũng không trọng yếu, quan trọng là ta phụng mệnh mà đến, mà người hạ lệnh, chính là chủ nhân chân chính của Tử Thần Cung, cũng chính là thủ lĩnh tương lai của ngươi!
– Chủ nhân chân chính của Tử Thần Cung? Khôi thủ?
Sắc mặt Lý Dật ngưng lại, toàn thân đề phòng, cười lạnh nói:
– Đầu óc ngươi bị nước vào rồi sao? Chủ nhân chân chính của Tử Thần Cung ngay tại trước mắt ngươi!
Tiểu Bát khẽ cười nói:
– Ta biết ngươi trong lúc nhất thời khó có thể tiếp thu sự thực này, nhưng sự thực đã là như thế. Trước đây thực lực của Vũ Văn huynh đệ thực sự không gánh vác nổi trọng trách, chúng ta cũng tùy ý bọn chúng xằng bậy, nghĩ không ra lại bị ngươi nhất cử thu thập hết. Vậy cũng tốt, chí ít ta là ưa thích hơn. Ngày gần đây khôi thủ nhận được tin tức, liền để cho ta tới xem một lần, coi ngươi có thể có tư cách cùng chúng ta gặp mặt một lần hay không? Hiện tại xem ra, ta đây thấy ngươi đã thông qua, ngươi có tư cách gia nhập vào vòng tròn này của chúng ta.