Hắn còn băn khoăn bảo vật trên người Lý Vân Tiêu, bên trong đại điện này đồ vật gì đó không đủ thực lực để lấy cũng không sao, nhưng bảo bối trên người Lý Vân Tiêu cũng không thể ném mất, đặc biệt hắn đã mất đi binh khí tùy thân của mình, nhu cầu cấp bách lấy một kiện huyền khí tiện tay, thực sự không được lấy đầu của Lý Vân Tiêu đến đổi cũng tốt.
Lý Vân Tiêu hơi ngẩng đầu lên, cười nói:
– Các ngươi đi trước đi, nước này…ta lấy chắc rồi!
Con ngươi Uất Trì Kim co rụt lại, trong mắt Lý Vân Tiêu không chút nào che giấu quyết tâm khiến trong lòng hắn chấn động, lập tức cười lạnh nói:
– Ngươi muốn làm cái gì ta không can thiệp, đem bảo vật Huyết Thần Tử mong muốn giao ra đây, ta chốc lát sẽ rời khỏi.
– Ừm, còn nữa trên người ngươi ta cảm nhận được biến dị chi hỏa, tỷ tỷ cũng rất muốn nhìn một chút.
Hỏa Âm cũng chậm rãi mở miệng nói, tuy rằng nàng đối Lý Vân Tiêu rất có hảo cảm, nhưng vật kia quan hệ trong đại, đối với nàng tu luyện thập phần trọng yếu, vì vậy không buông tha được.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Nga? Thế nhưng ta hiện tại không rảnh, nếu không hai vị đi ra ngoài điện chờ đợi, đợi ta lấy ra nước bên trong này lại cùng các ngươi hiệp đàm được chứ?
Uất Trì Kim sắc mặt trầm xuống, cười lạnh nói:
– Ngươi sẽ không phải là bị Đại Thi Biệt này làm cho sợ chóng váng rồi chứ? Dĩ nhiên cùng chúng ta đàm phán điều kiện?
Hắn tàn khốc cười nói:
– Xem ra không để cho ngươi chút màu sắc, ngươi cũng không biết Hoa nhi vì sao lại hồng?
Hắn giơ tay lên, nặn ra một phù ấn, xuất hiện ở bàn tay, lạnh lùng nhìn Lý Vân Tiêu, chờ đợi thấy hắn thống khổ k** r*n.
Lý Vân Tiêu vẫn như cũ vẻ mặt bình thản, khóe miệng lại cười nói:
– Nga? Vậy xin hỏi Hoa nhi tại sao phải hồng như vậy? Ta quả thật không biết, làm phiền ngươi nói cho ta biết một chút.