– Phục sinh?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
– Ngươi nghĩ sai rồi. Thi Biệt này là tánh mạng mới huyền khí mới sinh ra, mà không phải là Thi Biệt đã chết đi trước kia.
Hắn nhíu mày nói:
– Không linh chi vật hiển hóa ra cũng chỉ là chuyện thường, nhưng loại khiến bản thể trực tiếp xuất hiện tánh mạng này, cái này...
Hắn cũng thoáng cái sửng sờ, không biết chuyện gì xảy ra cả.
“‘Rầm Ào Ào'”
Úy Trì Kim đứng lên từ đống đá vụn kia, vẻ mặt đều là khiếp sợ khó có thể che dấu, giơ tay lên chiến đao trong tay xem xét, trên đó lại bị chấn ra một đạo lổ hổng
Cây chiến đao này của hắn chính là huyền khí bát giai, nhưng dưới một chiêu đã trực tiếp rơi vào hạ phong, hắn kinh hãi lẩm bẩm:
– Cái này... Cái này... Thứ này thật là huyền khí...
Ánh mắt Lý Vân Tiêu nhìn lại, sau khi Úy Trì Kim làm vỡ nát vách tường liền lộ ra cảnh tượng sau đại điện, lại là một mảnh hoa viên, chỉ có điều tuế nguyệt trôi qua, chỉ còn lại núi đá, nước suối và hoa cỏ đã sớm chết đi, vậy mà cũng thành hoá thạch rồi.
Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ khiếp sợ, hắn liếc mắt đã nhận ra không ít hoa cỏ, vậy tất cả đều là thiên tài địa bảo cửu giai đỉnh cấp ah, coi như là trong Hóa Thần Hải, tồn lượng cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay. Lại còn có một ít thứ ngay cả hắn cũng không nhận biết.
Giờ phút này, Thi Biệt lớn kia sau khi đánh một chiêu với Úy Trì Kim tựa hồ lá gan càng thêm lớn, thời gian dần qua đi tới chỗ ba người, miệng không ngừng ăn vào vô số thi thể Thi Biệt nhỏ, khiến người sởn hết cả gai ốc.
– Đáng chết, thử xem Hoàng Tuyền Địa Ngục Hỏa của ta đây.
Hỏa Âm thấy vật kia càng ngày càng gần, nội tâm một hồi sợ hãi, cũng mặc kệ hữu dụng vô dụng, trong tay kết ấn, hỏa diễm đầy trời thu vào trong chưởng, theo ấn quyết kia cùng nhau đánh xuống.