Hai người đều co rụt đồng tử, Lý Vân Tiêu nói quả thật có đạo lý, nhìn bộ dạng khí định thần nhàn của hắn cũng không giống như nguyên khí đã tiêu hao hết, không khỏi có chút hồ nghi
Hỏa Âm nói:
– Chẳng lẽ ngươi đột nhiên nghĩ thông suốt, định đầu nhập vào chúng ta sao?
– Ha ha, có lẽ thế, có cơ hội, nhưng không phải hiện giờ.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Hai vị có cảm thấy sơn cốc này có gì đó không đúng không/
Hai người sững sờ, không tự chủ nhìn khắp mọi nơi …, hiện giờ thần thức vô dụng, hoàn toàn dựa vào mắt, khiến những cao thủ này đều cảm thấy thập phần không quen.
– Bất quá chỉ là một sơn cốc bình thường, có thể có gì kỳ quái chứ?
Úy Trì Kim khinh thường hừ lạnh nói:
– Ngươi đừng nói với ta, ngươi chính vì thấy sơn cốc này rất có ý tứ cho nên mới dừng lại không chạy tiếp đấy nhé.
– Thật giỏi, ngươi lại đoán đúng rồi.
Lý Vân Tiêu vươn tay ra, chỉ vào một ngọn núi cao nhất phía trước, ngưng thanh nói:
– Các ngươi nhìn ngọn núi kia xem giống cái gì?
– Giống cái gì?
Hai người theo ánh mắt của hắn nhìn qua, Hỏa Âm đột nhiên nói:
– Hình như là một thanh đại kiếm cắm trên đại địa.
Đồng tử Úy Trì Kim chấn động, trong giây lát liền quét ánh mắt khắp bốn phương tám hướng, rơi vào trên một vách đá khác, cả kinh nói:
– Cái này... ta cảm giác vách đá dựng đứng này, hình như là mặc một kiện chiến y vậy.
Hỏa Âm cũng cả kinh, nhìn khắp bốn phía, phát hiện nơi này quả thật có rất nhiều hình thái chân thật, không ít đều giống với các loại huyền khí.
Úy Trì Kim sợ hãi nói:
– Sao lại vậy? Đây là nơi nào thế?
Lý Vân Tiêu cũng lộ vẻ ngưng trọng nói:
– Cái này còn cần hai vị thay ta giải tỏa nghi vấn rồi, mai cốt chi địa này là lần đầu ta vào, khôn phải có thể phán đoán ra được từ bốn chữ “mai cốt chi địa” sao? Nơi này có lẽ từ rất lâu trước kia là một chiến trường, mà thứ nhìn thấy trước mắt chính là trang bị còn sót lại của võ giả biến thành?