Huyết Thần Tử giận dữ hét:
– Huyền khí cửu giai, ta cho ngươi này!
Huyết bào trên người hắn khẽ múa, một cái huyết hải lập tức huyễn hóa ra, trực tiếp thôn phệ sách tất cả mọi người trong tràng, những người này ngay cả kêu thảm thiết cũng không thể đã triệt để biến mất.
– Hừ, mất người, còn dám hỏi ta muốn huyền khí!
Huyết Thần Tử hừ lạnh một tiếng, liền men theo hướng Lý Vân Tiêu bỏ chạy đuổi theo.
Lý Vân Tiêu phi độn trong rừng chừng ngàn dặm lúc này mới ngừng lại, hắn hiện giờ ngược lại không vội đào tẩu, ngược lại sinh ra hứng thú đối với phiến mai cốt chi địa này.
– Ân, hình dạng mặt đất nơi này...
Lý Vân Tiêu đột nhiên trong nội tâm khẽ động, vừa mới đi ngang qua, tựa hồ đã thấy qua ở đâu đó, hắn vội vàng bay lên trời, muốn xem cho rõ ràng.
Đột nhiên đầy trời b*n r* hỏa tinh, ngưng tụ ra một cái hỏa cầu cự đại, phi tốc di động trên không trung, càng vọt tới chỗ Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu đồng tử hơi co lại, hừ lạnh nói:
– Tên đậu bức ở đâu ra, thật sự là nhàm chán.
Hắn tiện tay chém ra một đạo kiếm quang, ầm ầm một tiếng lại bị hỏa cầu trực tiếp thôn phệ, tiếp tục xông tới.
– Cái gì?
Lý Vân Tiêu cả kinh, đột nhiên thuấn di một cái, thân thể đi xuất hiện ở đằng sau hỏa cầu kia, lật tay vung vẩy Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm, chém tới một đạo kiếm khí.
Hỏa cầu nện lên vùng đất, hỏa tinh văng khắp nơi, một thân thể vi diệu từ bên trong đi ra, hai ngón tay đưa ra ngòai, nhẹ nhàng b*n r*, một điểm hỏa tinh từ ngón tay b*n r*, bạo khai ở trước người nàng, uy lực cực lớn trực tiếp thôn phệ lấy kiếm quang.
– Lôi độn chi thuật thật là lợi hại, thiếu chút nữa đã không đuổi kịp ngươi rồi, khó trách Huyết Thần Tử lại bỏ ra tiền vốn lớn như thế để đuổi giết.