Hắn trào phúng nhượng xuất ra một con đường, còn làm ra thủ thế mời, vẻ mặt trêu tức nhìn Lý Vân Tiêu.
Tào Á Tinh cau mày lại, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng vẫn nhịn được. Dùng chiến lực vừa rồi Lý Vân Tiêu biểu hiện ra có thể sánh vai với Võ Đế nhất tinh nhưng hắn cũng không dám giờ tiến lên sờ lông mày Tư Mã Xuyên Hằng, đó không phải là muốn chết sao?
Hắn quay mặt đi nhìn Vũ trưởng lão, đối phương cũng có thần sắc như hắn, chắc hẳn cũng nghĩ đến điểm ấy rồi, đợi lát nữa động thủ, sợ rằng Tư Mã Xuyên Hằng phải ăn chút đau khổ rồi, như vậy cũng tốt, tội thất trách của bọn hắn không chừng sẽ nhẹ hơn một chút.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, nói:
– Đa tạ.
Liền thật sự chạy như bay xuống, lao tới chỗ Huyết Thú Cung mà Tư Mã Xuyên Hằng chỉ, cũng không quay đầu lại.
Tư Mã Xuyên Hằng ngơ ngác đứng trên không trung, đột nhiên một cổ lửa giận dâng lên, quát:
– Cuồng vọng vô tri, lại dám coi rẻ ta.
Hắn điểm xuống một chỉ, Đế Khí phá không, lao đi cực nhanh, muốn trực tiếp triệt để đánh xuyên qua Lý Vân Tiêu.
– Hừ.
Thân thể Lý Vân Tiêu vặn vẹo trên không trung một cái, liền trực tiếp thuấn di ra ngoài, khiến Tư Mã Xuyên Hằng đánh vào khoảng khồng, đồng tử hắn lập tức đột nhiên co lại, hoảng sợ thất thanh nói:
– Cái gì? Thuấn di?
Thân thể của hắn đột nhiên chớp động, trong chốc lát đã đuổi theo Lý Vân Tiêu, vượt lên trước rơi vào trên không Huyết Thú Cung, một quyền phá không mà đến, phẫn nộ quát:
– Mặc ngươi có bổn sự kinh thiên, cũng không có tư cách đến Huyết Thần Cung giương oai đâu.
Trong Huyết Thú Cung hội tụ tất cả cường giả Võ Đế, giờ đang khung chiêng gõ trống luyện chế Huyết Thú, nếu vào thời khắc mấu chốt này lại xảy ra sai lầm, dù là hắn cũng không đảm đương nổi trách nhiệm này.