Tào Á Tinh giờ phút này ngưng mắt nhìn ra xa, chỉ thấy trên không trung Lý Vân Tiêu duỗi tay phải ra, Giới Thần Bi từ từ bay lên, trên không trung càng lúc càng lớn, hóa thành một tòa núi nhỏ, mở ra giới vực chi lực rơi xuống dưới, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Mọi người đều lấy làm kinh ngạc, Tam đại vực giới chi lực trong Giới Thần Bi được triển khai ra toàn bộ, hiển hóa ra dị tượng, ba loại hào quang khác nhau không ngừng lưu chuyển bốn phía bia, tầng tầng hiển hiện, thân bia giống như thiên thạch rơi xuống đại địa.
– Chẳng lẽ hắn muốn...
Tào Á Tinh hoảng sợ xuống nhìn, phía dưới chính là hộ sơn đại trận của Huyết Thần Cung , hắn sợ hãi rống lên:
– Không tốt, hắn muốn dùng bia này a chấn khai hộ sơn đại trận, ngăn hắn lại mau.
Vũ trưởng lão và đám cao thủ dưới sự áp chế của vực giới chi lực đều khó có thể nhúc nhích, đang suy nghĩ biện pháp thoát khốn, đột nhiên nghe Tào Á Tinh nói như vậy, mỗi người đều tới mức hồn phi phách tán, nào dám đi chặn đường, nhao nhao thiêu đốt máu tươi của mình, ở trên trời cao bạo tuôn ra huyết vụ, chọn dùng Huyết Độn thuật né ra xa.
Có chút chạy chậm liền bị Giới Thần Bi trực tiếp nghiền áp qua bên người, lập tức bị trọng lực vô cùng kia, còn có Phong Hỏa chi lực hóa thành hạn bụi vô tận, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào cả. Mặc dù đã chạy ra xa mấy chục thước, cũng bị ba đạo vực giới chi lực điệp gia kia chấn khiến miệng lớn thổ huyết.
Lý Vân Tiêu sau khi tiến giai Võ Tôn, khống chế đối với Giới Thần Bi lại lần nữa tăng lên, giờ phút này mặc dù đối mặt Võ Đế nhất tinh, cũng có đủ lực đánh một trận
“Ầm ầm ”
Giới Thần Bi rốt cục chấn lên trên hộ sơn đại trận, dẫn tới đại địa nổ mạnh, âm thanh lan ra vạn dặm, xa xa tất cả võ giả đều lâm không bay lên, hoảng sợ nhìn qua.