– Tinh Kỳ Thập Vạn Trảm Diêm La
Tào Á Tinh phi thân lên, đột nhiên ôm đồm lấy Huyết Thần Kỳ phất phơi trên bầu trời, hóa kỳ thành đao, chém tới người Lý Vân Tiêu, dưới lực lượng bành trướng kia, trong huyết hải chốc lát bị tách ra thành hai nửa, mãnh liệt không thôi.
– Hừ, ta không có hứng thú chơi với ngươi, bởi vì ngươi đã mất đi tư cách.
Lý Vân Tiêu ánh mắt phát lạnh, hai ngón điểm nhẹ, hai thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm b*n r*, ở trên không trung ngưng tụ thành song kiếm đồ trận, trong chốc lát kiếm khí tung hoành, những nơi đi qua một mảnh thanh trong sáng lãng, không có nửa điểm dơ bẩn, kiếm thế như cầu vồng, trảm lên trên huyết kỳ, tóe phát ra đạo đạo linh áp, giống như mạng nhện giăng khắp bầu trời.
– Chuyện gì xảy ra thế?
Tào Á Tinh trong nội tâm đại chấn, trong mắt lộ vẻ vẻ kinh ngạc, Huyết Thần Kỳ của hắn dưới kiếm uy đã bắt đầu xuất hiện vết rách, từng hạt máu huyết hóa thành hạt châu tiêu tán từ bên trong, mà kiếm khí của đối phương không chỉ không có dấu vết tiêu tán, ngược lại càng ngày càng mạnh chấn vào trong kỳ, muốn triệt để phá hủy nó.
– Đáng chết, không có đạo lý ah.
Tào Á Tinh cắn chặt răng, toàn bộ lực lượng rót vào trong kỳ, lập tức huyết sắc quang mang phóng đại, chấn ra đạo đạo kiếm khí, nhưng đã thập phần miễn cưỡng, Huyết Thần Kỳ này tâm thần tương tu với hắn, nếu tổn hại thì hậu quả không thể lường được, hắn vội vàng dốc hết toàn lực chấn khai kiếm đồ chi trận, liên tiếp lui về phía sau vài trăm mét.
Huyết quang đầy trời trong lúc Tào Á Tinh bại lui cũng đều đã bị thu vào trng Huyết Thần Kỳ, khôi phục một mảnh bầu trời trong sáng
Tào Á Tinh sắc mặt trắng bệch, nhan sắc cờ xí trên tay trở nên thập phần thảm đạm, hơn nữa còn nứt ra đại lượng quy vân, đã bị tổn hại rồi, hắn cắn răng nói: