Hạ Hầu Kiếm cả giận nói:
- Đáng chết lấy đi tất cả bảo vật Hạ Hầu gia ta lại còn ngại ít, hai vị đại nhân, trực tiếp lột da hắn thẩm vấn đi.
Hắn giận không phải Lý Vân Tiêu cầm sạch toàn bộ mọi thứ, mà là vì nói nhà hắn nghèo.
Hạ Hầu gia như thế nào cũng được coi là một trong tam đại gia tộc thành Phù Phong, lại bị hắn nói giống như chỉ có bốn bức tưởng vậy, khiến hắn cực kỳ nổi giận, cảm thấy rất mất mặt.
Một người Huyết Thần Cung nhe răng cười, mở miệng rộng ra, một đầu lưỡi huyết sắc đưa ra ngoài, vậy mà duỗi ra thật dài, đưa thẳng tới trước mặt Lý Vân Tiêu không ngừng đong đưa, cười quái dị nói:
- Khặc khặ-x-xxxxx, tên mặt trắng nhỏ này thoạt nhìn tựa hồ hương vị rất tốt đấy, lột da thì đáng tiếc, không bằng thêm chút gia vị để ta bổ dưỡng một phen thì hơn.
Tất cả mọi thấy thế trong lòng một hồi sợ hãi, thầm nghĩ Huyết Thần Cung quả nhiên kh*ng b* cổ quái, những pháp môn tu luyện này đều luyện người đến bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ.
- Ha ha, theo đại nhân thích, nếu không ta bảo người đi vào bếp chuẩn bị chút xì dầu nhé.
Hạ Hầu Kiếm cũng tận tình cười ha hả.
Lý Vân Tiêu nhướng mày, trong ánh mắt dần dần lạnh như băng, lạnh lùng nói:
- Lấy xì dầu thì quá phiền toái, ta thêm cho ngươi một chút thứ a.
Hiện giờ toàn thân hắn đều bị bàn tay to kia cầm chặt, Thiên Mục trên trán mở ra, một đạo tia chớp kh*ng b* trực tiếp đánh ra, đúng là Thiên Kiếp chi lôi đã bị hắn hấp thu và luyện hóa.
"BA~"
- Ah.
Không chút dấu hiệu, lôi điện trực tiếp đánh lên trên đầu lưỡi thật dài kia, lập tức trực tiếp cắt đứt nó, đại lượng huyết vụ phun ra, người nọ của Huyết Thần Cung đau nhức há to mồm liên tục kêu rống lên,
Đầu lưỡi thật dài kia rơi trên mặt đất, trực tiếp hóa thành một bãi nùng huyết.