Tiêu Hải Dụ nói:
- Việc này để ta đi xem thử, phụ cận Trường Thiên Nhất Sắc mặc dù không có truyền tống đại trận, Truyền Tống Trận của Tống Nguyệt Dương Thành cũng bị hủy hoại, chỉ có thể triệu tập cao thủ cưỡng ép mở ra thông đạo, hao tổn tất nhiên thật lớn, bất quá cũng không sao cả.
Công Dương Chính Kỳ nói:
- Vậy cứ thế đi, nếu Đoan Mộc Hữu Ngọc không thể mời được, vậy thì tính sau, cứ vậy đi. Ôn Thư, tình báo bên phía ngươi nhất định phải báo cáo ta trước, tuyệt đối không thể lỡ đại sự
- Cẩn tuân mệnh lệnh đại nhân.
Tất cả mọi người gật đầu bái xuống, nhao nhao rời đi.
Sau khi rời khỏi đại điện, Tiêu Hải Dụ đột nhiên cười khổ nói:
- Viên đại nhân, ngươi thật thật sự đã tiến cử người tốt cho ta a, quả thực không phải khó khăn bình thường.
Viên Cao Hàn cười nói:
- Sao lại nói thế. Dùng năng lực của hắn sợ rằng đã biết rõ ngươi sẽ tới, nếu tránh mà không gặp, tự nhiên nói rõ hắn không muốn bị mời, nhưng lấy sự hiểu biết của ta đối với hắn thì hắn nhất định sẽ đi.
Tiêu Hải Dụ cười khổ nói:
- Chỉ mong thế.
Mọi người nhao nhao phi thân rời đi, Mạc Hoa Nguyên cũng theo Viên Cao Hàn bay về phía linh tư, trên đường nhịn không được nói:
- Sư tôn, dùng cách nhìn của ngươi, thế cục Tống Nguyệt Dương Thành vậy mà đã đến tình trạng thế sao? Lại cần thỉnh động công tử Ngọc đại nhân.
Sắc mặt hắn cực kỳ sầu lo.
Viên Cao Hàn cười nói:
- Ngươi đang lo lắng đại ca ngươi? Thoải mái, buông lỏng tinh thần đi, Tống Nguyệt Dương Thành cao thủ nhiều như mây, đại ca ngươi cũng không phải quá tệ, ta tiến cử Đoan Mộc Hữu Ngọc cũng là sợ tình thế bết bát nhất xuất hiện, nhưng khả năng cũng không lớn
Mạc Hoa Nguyên trầm mặc không nói, nội tâm lại luôn một có một cổ sầu lo khó có thể xua đi nơi ngực, luôn cảm thấy có dự cảm xấu.